Chương 45: THÁI DƯƠNG THÁNH ĐỊA ÉP CỬA & TIÊN THIÊN HỖN ĐỘN THỂ

Sau khi thu dọn toàn bộ kho tàng tích lũy mười vạn năm của Bắc Đẩu Thánh Địa, Vi Thần chọn ngọn núi thánh linh khí đậm đặc nhất ở trung tâm để đóng cửa bế quan. Trong Mật Thất sâu dưới lòng đất, năm trăm vạn viên Thánh Linh Thạch Thượng Phẩm và mười viên Thánh Linh Thạch Cực Phẩm được xếp thành một trận pháp tự nhiên. Linh khí nguyên thủy cuộn trào như biển bão, ngưng tụ thành từng hạt sương đượm hào quang rực rỡ. Vi Thần ngồi khoanh chân giữa trận pháp, thanh Hỗn Độn Đoạn Thiên Đao đặt ngang trên gối. *XOẠT!* Hắn há miệng, lực hút tàn nhẫn bùng nổ. Hàng trăm vạn viên Thánh Linh Thạch lập tức phát ra tiếng nổ lách tách, luồng linh lực xám tro pha lẫn quang mang Cực Phẩm trào dạt vào từng lỗ chân lông của hắn. Trong đan điền, hạt nhân Hỗn Độn ở cảnh giới **Đại Thánh Cảnh tầng thứ nhất** xoay chuyển cuồng bạo. Ba mươi giọt Hỗn Độn Tinh Huyết trong tim hắn bắt đầu va chạm, hòa tan vào nhau, rồi phân tách thành những tia máu màu xám tro óng ánh mang theo hoa văn quy tắc Thái Cổ! Giọt thứ ba mươi mốt... thứ ba mươi lăm... thứ bốn mươi... cho đến khi tròn **năm mươi giọt Hỗn Độn Tinh Huyết** ngưng tụ thành công! *OANH!* Một luồng uy áp đáng sợ vượt xa Đại Thánh Cảnh bình thường bộc phát từ sâu trong tủy xương Vi Thần! Sức mạnh thể xác của hắn trực tiếp đột phá ranh giới **một ngàn vạn cân**! Cùng lúc đó, tu vị của hắn rung lên mãnh liệt, ranh giới tầng thứ nhất tan vỡ. **ĐẠI THÁNH CẢNH TẦNG THỨ HAI... ĐẠI THÁNH CẢNH TẦNG THỨ BA ĐỈNH PHONG!** Thân thể hắn giờ đây giống như một thanh thần đao vừa bước qua giai đoạn tôi luyện khắc nghiệt nhất. Mỗi nhịp thở của Vi Thần đều làm quy tắc không gian xung quanh Mật Thất nhẹ nhàng vặn vẹo. "Tuy nhiên, nếu muốn bước vào Thánh Vương Cảnh, số lượng tài nguyên cần thiết phải gấp mười lần thế này," Vi Thần mở bừng mắt, vệt sáng xám tro xé rách bóng tối Mật Thất, thầm đánh giá. Đúng lúc này, ngoài ngọn núi thánh của Bắc Đẩu Thánh Địa cũ (nay đã biến thành tàn tích), bầu trời đột ngột bốc cháy! *BÙM! BÙM! BÙM!* Chín mặt trời màu vàng kim rực rỡ lơ lửng giữa tầng mây. Nhiệt độ khủng khiếp nung chảy toàn bộ ngọn núi xung quanh, biến cây cỏ thành tro tàn trong chớp mắt! Đi kèm với chín mặt trời đó là hàng trăm cỗ xe chiến xa kéo bởi Thái Cổ Mãnh Thú, mang theo uy áp đè bẹp vũ trụ. Đứng trên chiếc chiến xa vàng kim dẫn đầu là một lão giả mặc áo bào thêu hình chim Kim Ô, đôi mắt tỏa ra hai vệt hỏa quang dài hàng thước—đây chính là **Thái Dương Thánh Chủ**, cao thủ **Thánh Vương Cảnh tầng thứ ba** của **Thái Dương Thánh Địa**—thế lực hùng mạnh nhất vùng Nam Mông! Bên cạnh lão là ba vị Thái thượng Trưởng lão đều ở cảnh giới **Thánh Vương Cảnh tầng thứ nhất**! Lực lượng này đủ để càn quét và nghiền nát mười Bắc Đẩu Thánh Địa gộp lại! "Vi Thần! Cút ra đây tiếp chỉ!" Giọng nói của Thái Dương Thánh Chủ mang theo uy áp Hỏa Quy Tắc, chấn động đến mức làm toàn bộ các tòa kiến trúc tàn tích bên dưới nổ tung thành đống vụn gạch! "Thái Dương Thánh Địa ta phụng mệnh **ĐẠI ĐẾ THIÊN CUNG** tại Trung Châu kiểm soát Nam Mông! Ngươi dám tàn sát Bắc Đẩu Thánh Địa, xáo trộn quy tắc Thượng Giới, tội không thể tha!" Một vị Thái thượng Trưởng lão của Thái Dương Thánh Địa bước ra, gầm lên: "Giao ra toàn bộ tài nguyên của Bắc Đẩu Thánh Địa cùng công pháp Thái Cổ của ngươi, tự phế tu vi, quỳ gối chịu xiềng xích! Nếu không, Thái Dương Thánh Trận sẽ san bằng nơi này thành đầm lầy dung nham!" Nhân lúc Bắc Đẩu Thánh Địa bị diệt, Thái Dương Thánh Địa đã mang toàn bộ lực lượng tới nhằm danh nghĩa "trừng phạt" để nuốt trọn kho báu Thái Cổ mà Vi Thần nắm giữ! Hàng ngàn tu sĩ hóng hớt ở xaxa lắc đầu ngao thán: "Thái Dương Thánh Địa ra tay rồi! Bốn vị Thánh Vương Cảnh, lại còn có Đại Đế Thiên Cung hậu thuẫn, tên ma đầu áo xám kia lần này chắp cánh cũng khó thoát!" *XOẠT.* Ngay giữa đống đổ nát, Mật Thất mở ra. Vi Thần chắp tay bước ra. Y phục màu xám tro vẫn đơn sơ như cũ, nhưng ánh mắt hắn lúc này chứa đựng sự sâu thẳm như hố đen vũ trụ. Hắn ngẩng đầu nhìn chín mặt trời trên không trung, khóe môi nhếch lên nụ cười tàn nhẫn: "Đại Đế Thiên Cung? Thái Dương Thánh Địa?" Vi Thần thong thả rút thanh **Hỗn Độn Đoạn Thiên Đao** gãy khỏi tấm vải thô. "Ta đang lo không đủ tài nguyên để đột phá Thánh Vương Cảnh. Các ngươi mang theo ba vị Thánh Vương Cảnh cùng hàng vạn viên linh thạch tới cửa... thực sự là rất biết nghe lời." "Ngông cuồng vô độ! Chết cho ta!" Vị Thái thượng Trưởng lão Thánh Vương Cảnh tầng thứ nhất giận dữ bộc phát! Lão vung tay chộp xuống, một bàn tay lửa vàng kim khổng lồ dài ba ngàn thước xé rách không gian, phủ đúp xuống đầu Vi Thần! "Hỗn Độn Trảm Thế: **ĐAO ẢO HOÀN KHÔNG!**" *KHIẾU!* Vi Thần thậm chí không buồn dùng hai tay. Hắn vung nhẹ đao gãy bằng tay phải! Một vệt đao mang màu xám tro mỏng mờ kéo dài hàng dặm bùng nổ! Bàn tay lửa ba ngàn thước chưa kịp chạm tới mặt đất đã bị vệt đao mang chém làm đôi như đập vào đá cứng! *BÙM!* Đao mang xé rách biển lửa, lướt qua chiếc chiến xa của vị Thái thượng Trưởng lão kia với tốc độ vượt qua phản ứng thần thức! "Cái gì?!" *XOẠT!* Chiếc chiến xa vàng kim rắn chắc bị cắt đứt làm hai nửa. Vị Thái thượng Trưởng lão Thánh Vương Cảnh tầng thứ nhất khựng lại, một vệt máu mảnh xuất hiện từ đỉnh đầu kéo xuống đan điền. *BÙM!* Thân thể cùng nguyên thần Thánh Vương Cảnh của lão nổ tung thành vô số mảnh sương máu bốc cháy rực rỡ! Chỉ một đao... trảm sát một vị Thánh Vương Cảnh! "Tam Trưởng Lão!" Thái Dương Thánh Chủ cùng hai Trưởng lão còn lại gào lên thảm thiết, đồng tử co rút lại đầy sự bàng hoàng hãi hùng. Một thiếu niên Đại Thánh Cảnh tầng thứ ba... mà có thể chém Thánh Vương Cảnh như chém rau dải cỏ?! Vi Thần đứng giữa biển lửa, ánh mắt xám tro quét qua ba người còn lại, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp trời đất: "Tất cả cùng lên đi, đỡ tốn thời gian của ta."
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ