Có người cả đời theo đuổi quyền lực. Có người muốn đứng trên đỉnh cao, khiến vạn người kính sợ. Có người muốn trường sinh bất tử, thoát khỏi sự ràng buộc của sinh lão bệnh tử. Nhưng đối với Đoản Mộc, ước muốn của hắn lại đơn giản đến mức đáng thương. Hắn chỉ muốn sống. Trái Đất Xanh là một thế giới không có tiên nhân, không có pháp thuật, không có những truyền thuyết về việc một người có thể phá núi, dời biển hay sống hàng nghìn năm. Ở nơi này, sinh mệnh của con người vô cùng ngắn ngủi: sinh ra, lớn lên, già đi rồi biến mất. Đối với phần lớn mọi người, đó là quy luật bình thường của cuộc đời. Nhưng có một người lại chưa từng có cơ hội trải nghiệm một cuộc sống bình thường. Đoản Mộc nằm trên giường bệnh. Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố vẫn sáng rực, dòng xe vẫn chạy, người đi đường vẫn cười nói. Thế giới bên ngoài vẫn tiếp tục vận hành như chưa từng biết đến sự tồn tại của hắn. Hắn nhìn cảnh tượng ấy thật lâu. Hai mươi mốt năm, một khoảng thời gian không dài nhưng cũng đủ để hắn hiểu một chuyện: sinh mệnh thật sự rất quý giá. Từ nhỏ, Đoản Mộc đã mắc một căn bệnh nan y. Cơ thể yếu ớt khiến hắn không thể sống giống những người bình thường. Khi người khác chạy nhảy ngoài sân, hắn chỉ có thể ngồi nhìn qua cửa sổ. Khi bạn bè bàn về những chuyến đi xa, hắn chỉ có thể nghe rồi tưởng tượng. Có những thứ với người khác vô cùng đơn giản, nhưng đối với hắn lại giống như những điều không bao giờ chạm tới được. Đoản Mộc từng rất không cam lòng. Hắn từng hỏi tại sao người khác có thể tự do sống cuộc đời của mình, còn hắn lại phải từng ngày đấu tranh với chính cơ thể mình. Nhưng sau nhiều năm, hắn đã không còn oán trách nữa, bởi vì hắn hiểu có những chuyện không thể thay đổi. Điều duy nhất hắn có thể làm là trân trọng từng ngày còn lại. Hắn khẽ thở dài rồi tự giễu: “Ta còn chưa được yêu đương đàng hoàng nữa.” Nếu có người nghe thấy câu này, có lẽ sẽ bật cười, nhưng đó thật sự là điều hắn tiếc nuối. Không phải tiền tài, không phải danh vọng, mà là những trải nghiệm bình thường nhất của một con người: một lần đi chơi không cần lo lắng, một bữa ăn ngon không cần suy nghĩ, một ngày thức dậy mà không cảm thấy cơ thể nặng nề. Đoản Mộc nhắm mắt và phát hiện điều hắn sợ nhất không phải là cái chết, mà là việc bản thân rời khỏi thế giới này khi chưa từng thật sự sống. Đêm đó, căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ chuyển động. Ý thức của hắn dần trở nên mơ hồ. Hắn biết có lẽ thời gian của mình đã không còn nhiều, nhưng kỳ lạ là hắn lại rất bình tĩnh. Không khóc, không tuyệt vọng, chỉ có một chút tiếc nuối. Hắn khẽ nói: “Nếu thật sự có kiếp sau... ta muốn sống lâu hơn.” Ngay lúc đó, một tia sáng xuất hiện trong căn phòng tối. Trước mặt hắn không biết từ khi nào đã xuất hiện một thanh kiếm gỗ nhỏ, không có khí thế kinh thiên động địa, không có ánh sáng chói mắt, chỉ đơn giản lơ lửng giữa không trung. Nhưng chẳng hiểu vì sao, hắn lại cảm thấy nó đang chờ mình. Một giọng nói cổ xưa vang lên: “Ngươi muốn sống?” Đoản Mộc bật cười: “Đương nhiên. Ta còn chưa sống đủ.” Giọng nói kia tiếp tục: “Con đường phía trước sẽ không bình yên. Có thể chết bất cứ lúc nào.” Đoản Mộc nghiêm túc đáp: “Ta sợ chết. Nhưng ta càng sợ chưa từng được sống.” Khoảnh khắc đó, thanh kiếm gỗ tỏa ra ánh sáng, không gian xung quanh vỡ vụn. Ý thức của Đoản Mộc dần chìm vào bóng tối. Trước khi mất đi tất cả cảm giác, hắn chỉ nghe thấy một câu nói: “Vậy hãy tự mở ra tiên lộ của ngươi.” Khi Đoản Mộc mở mắt lần nữa, hắn đã không còn ở Trái Đất. Thứ đầu tiên hắn cảm nhận được là một luồng không khí trong lành. Không còn mùi thuốc sát trùng, không còn tiếng máy móc lạnh lẽo, không còn cảm giác nặng nề quen thuộc của căn bệnh đã đeo bám hắn suốt hai mươi mốt năm. Chỉ có một cảm giác rất nhẹ nhàng, rất tự do. Hắn nằm trên một chiếc giường xa lạ, nhìn lên trần nhà bằng gỗ và không dám đứng dậy ngay vì sợ tất cả chỉ là một giấc mơ. Hắn cẩn thận nắm rồi mở bàn tay, phát hiện cơ thể không còn đau đớn hay run rẩy. Hắn khẽ thì thầm: “Thật sự... ta sống lại rồi?” Sau khi quan sát căn phòng, hắn nhìn thấy một chiếc gương đồng. Trong gương là một gương mặt trẻ hơn, khỏe mạnh hơn, nhưng ánh mắt vẫn là của chính hắn. Hắn vừa mỉm cười thì một cơn đau dữ dội truyền đến từ trong đầu. Vô số ký ức xa lạ tràn vào. Hắn biết mình đã đến Hắc Hoang Tinh, một tinh cầu nơi vô số thế lực tu tiên tồn tại. Ở đây, con người có thể tu luyện để kéo dài sinh mệnh, ngự kiếm phi hành và thi triển pháp thuật. Chủ nhân cũ của thân thể này cũng tên Đoản Mộc, từng là thiếu gia thiên tài của Đoản gia, nhưng từ năm mười sáu tuổi, kinh mạch dị biến khiến linh lực không thể lưu chuyển, từ thiên tài biến thành phế vật, bị mọi người cười nhạo và xem thường. Sau khi tiêu hóa toàn bộ ký ức, Đoản Mộc chỉ bình tĩnh nhún vai: “Ít nhất ta vẫn còn mạng.” Với hắn, chỉ cần còn sống thì còn cơ hội. Tu luyện có thể học lại, bị coi thường có thể chịu đựng, mất mặt cũng không chết được. Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Một thiếu nữ mặc áo xanh bước vào. Đó là Tiểu Vân, thị nữ duy nhất vẫn luôn quan tâm đến hắn. Nhìn thấy Đoản Mộc đã tỉnh, nàng vui mừng thở phào. Đoản Mộc nhìn bát thuốc trong tay nàng rồi mỉm cười. Kiếp trước hắn chưa từng có nhiều người quan tâm. Có lẽ, kiếp này sẽ khác. Hắn khẽ gật đầu: “Ừ, ta tỉnh rồi.” Tiểu Vân xúc động nói: “Thiếu gia, người làm Tiểu Vân lo chết mất.” Đoản Mộc cười, trong lòng thầm nghĩ: “Xem ra... cuộc sống mới này cũng không tệ.”