...."... Bỏ súng xuống! Tớ biết hết rồi! Vụ gã nhà báo, vụ viên cảnh sát,... Tớ biết là cậu làm! Tớ không có bằng chứng, tớ không báo cáo với ai cả! Nhưng xin cậu, đừng nổ phát súng này!"
Chuyện gì đã xảy ra? Tiếng ai vậy? Chúng ta hãy bắt đầu từ
Ngày 12 tháng 6 năm 2010 tại Blackwood City, Bang Maine
Mùa hè năm 2010 tại Blackwood City đến sớm hơn mọi năm. Cái nắng chói chang trải dài trên những phiến đá nung nóng của sân trường tiểu học, nung nấu cả bầu không khí vốn đã đặc quánh sự tĩnh lặng của những ngày không bóng mây. Trên sân trường vắng lặng, chỉ còn lại hai dáng hình nhỏ bé đang mải mê chạy nhảy dưới cái nắng gắt gao.
Ethan Walker 10 tuổi chạy băng băng ở phía trước, mái tóc rối bù ướt đẫm mồ hôi. Cậu quay đầu lại, nụ cười rạng rỡ nở trên gương mặt lấm lem bụi đất, giọng nói vang lên đầy tinh nghịch, trong trẻo như tiếng chuông gió:
"Nhanh lên Noah, cậu mà cứ chậm chạp như thế này thì sẽ bị bỏ lại phía sau mất thôi!"
Noah Carter dừng lại, chống hai tay lên đầu gối, hít vào một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở. Cậu đáp lời, giọng nói đều đặn, bình thản trái ngược hoàn toàn với sự hiếu động của Ethan: "Nhưng cậu thì lúc nào cũng sẽ quay lại tìm tớ mà."
Ethan đứng khựng lại, xoay hẳn người về phía Noah, đôi mắt thoáng vẻ ngạc nhiên trước câu trả lời đầy tự tin ấy: "Sao cậu lại chắc chắn đến thế?"
Noah bước từng bước thong thả tới gần. Cậu phủi nhẹ lớp bụi bám trên tay áo rồi nhìn thẳng vào mắt bạn, ánh mắt đó mang theo sự kiên định lạ thường đối với một đứa trẻ:
"Vì nếu tớ có bị bỏ lại, thì cậu chắc chắn sẽ là người quay lại tìm tớ."
Ethan lặng người đi trong vài giây trước câu nói ấy. Cậu cảm thấy trong lòng mình dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả, một sự tin tưởng tuyệt đối mà cậu chưa từng dành cho bất cứ ai khác. Nụ cười rạng rỡ ban nãy dần trở nên ấm áp hơn, dịu dàng hơn. Cậu chìa bàn tay nhỏ nhắn của mình ra trước mặt Noah như một lời mời gọi chân thành:
"Vì chúng ta là bạn thân mà, đúng không?"
Noah nhìn chằm chằm vào bàn tay đang chìa ra ấy, khóe môi cậu cong lên thành một nụ cười kín đáo. Cậu đặt bàn tay mình vào tay Ethan, để tay hai đứa nắm chặt lấy nhau giữa sân trường ngập nắng. Một lời hứa trẻ con, tinh khôi và đơn giản.
Buổi chiều hôm đó, cả hai cùng ngồi trên băng ghế đá phía sau trường. Ethan nằm ngửa người, hai tay gối lên đầu, đôi mắt dõi theo những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời xanh thẳm.
Sau một hồi im lặng, Ethan xoay người sang bên cạnh, chống tay nhìn Noah: "Này Noah, sau này lớn lên cậu muốn làm nghề gì?"
Noah suy nghĩ hồi lâu: "Tớ không biết nữa. Tớ chưa từng nghĩ tới chuyện đó. Còn cậu?"
Ethan bật dậy, ngồi khoanh chân trên ghế, đôi mắt rực sáng niềm tin và khát vọng: "Còn tớ, tớ muốn làm cảnh sát. Tớ sẽ đi bắt những kẻ xấu xa, tớ sẽ bảo vệ mọi người trên thế giới này, để ai cũng được sống yên bình."
Noah chớp mắt nhìn Ethan, gương mặt lộ rõ sự ngây thơ: "Người xấu trên đời này nhiều đến mức đó sao?"
Ethan trầm ngâm nhìn vào khoảng không phía trước: "Có lẽ là nhiều lắm, ba tớ nói ở đâu cũng sẽ có người xấu"
Noah im lặng. Cậu nói nhỏ: "Vậy thì cậu sẽ bận rộn lắm. Đến lúc đó, liệu câụ có còn thời gian để chơi với tớ nữa không?"
Ethan bật cười, cậu vỗ mạnh vào vai bạn: "Không sao đâu, tớ giỏi lắm mà. Tớ sẽ bắt những kẻ xấu đó thật nhanh, thật gọn, rồi tớ sẽ dành toàn bộ thời gian còn lại cho cậu. Tớ hứa đấy!"
Nhìn dáng vẻ quả quyết của người bạn thân, Noah cũng mỉm cười. Nụ cười trong veo của hai đứa trẻ hòa quyện vào không gian buổi chiều mùa hè, khiến mọi thứ trở nên thật dịu mát và bình yên.
Tối đó, trong căn nhà nhỏ của gia đình Carter, ánh đèn vàng hắt hiu tỏa ra từ gian bếp ấm cúng. Noah ngồi ngay ngắn bên bàn học, cha cậu, ông Michael, đang bận rộn với xấp tài liệu điều tra, còn mẹ cậu, bà Sarah, vừa gắp thức ăn vừa nhẹ nhàng nhắc nhở ông giữ gìn sức khỏe.
"Anh chỉ làm nốt chút việc này thôi." ông Michael nói với vợ rồi quay sang xoa đầu Noah khi thấy cậu ngẩng đầu lên tò mò: "Ba đang bận tìm kiếm và viết lại vài sự thật thôi, chàng trai ạ."
Noah tuy chưa hiểu hết ý nghĩa của những gì cha nói, nhưng sự tận tụy trong ánh mắt ông đã in sâu vào tâm trí cậu. Cậu thấy cha mình giống như một người thợ mỏ, cần mẫn đào bới dưới lòng đất sâu để tìm ra những hạt vàng lấp lánh của sự thật.
Đến sáng hôm sau, khi tìm thấy Ethan trên bậc thềm đá cậu hay ngồi, Noah đã tự tin nói với bạn về quyết định của mình:
"Sau này tớ sẽ làm công việc giống ba tớ. Tớ sẽ đi tìm sự thật và viết nó thành báo."
Ethan chớp mắt, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt rồi cậu bật dậy. Ethan chìa ngón tay út ra trước mặt Noah với tất cả sự trang trọng của một lời thề:
"Vậy thì chúng ta sẽ cùng hợp tác nhé. Cậu tìm sự thật, tớ bắt kẻ xấu. Hợp tác vui vẻ nhé, Noah?"
Noah nhìn ngón tay út đang đung đưa trước mắt, rồi cậu cũng đưa tay mình ra móc chặt lấy. Cái chạm tay bình thường nhưng tràn đầy sự gắn kết: "Tớ hứa."
Giữa những âm thanh ồn ã của sân trường, lời giao ước mỏng manh ấy đã vang lên. Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp vang lên, giòn giã và dứt khoát. Cả hai đứng dậy, cùng chạy về phía lớp học, tiếng cười nói của họ hòa vào đám đông, biến mất trong sự ồn ào của tuổi thơ.
----------------
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua những ngày tháng của Ethan và Noah vẫn tiếp tục như một vòng lặp êm đềm và giản dị.
Sáng đến trường, hai đứa cùng nhau đi học. Chiều về, lại cùng ngồi ở băng ghế đá phía sau sân trường, rồi mới chịu rảo bước trở về nhà khi mặt trời bắt đầu lặn hẳn.
Ethan vẫn luôn là người xuất hiện trước Noah mỗi ngày.
Cậu lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, có đủ thứ chuyện trên đời để huyên thuyên. Từ những trò chơi mới tinh, những điều kỳ lạ cậu vừa nhìn thấy trên đường đi học, cho đến những ước mơ mà cậu luôn nhắc đi nhắc lại đến mức Noah thuộc lòng.
Còn Noah thì vẫn giống như trước đây, ít nói, trầm lặng.
Nhưng khác với những ngày đầu tiên, Noah đã không còn phải đứng một mình dưới bóng râm hành lang nữa. Bởi vì bây giờ, bên cạnh cậu luôn có một Ethan ồn ào và ấm áp.
Một buổi chiều muộn sau giờ học, hai đứa rủ nhau ngồi trên bãi cỏ phía sau trường. Ethan cầm một cành cây khô nhỏ, hí hoáy vẽ xuống nền đất ẩm những đường nét lộn xộn.
Noah nhìn một lúc lâu, không nhịn được bèn cất tiếng hỏi: "Cậu đang vẽ gì vậy?"
Ethan lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực như thể chỉ chờ đợi duy nhất câu hỏi đó từ bạn: "Đây là bản đồ!"
Noah hơi cúi người, nhìn xuống những đường cong kỳ lạ, ngoằn ngoèo bấu víu vào nhau trên mặt đất:
"Bản đồ sao?"
Ethan gật đầu đầy tự tin:
"Ừ, bản đồ nơi tớ sẽ làm việc sau này đó!"
Noah nghiêng đầu, vẻ mặt đầy thắc mắc:
"Cảnh sát cũng cần bản đồ sao? Tớ tưởng họ phải biết tất cả các con đường trong thành phố chứ."
Ethan chống tay đứng dậy. Cậu phủi phủi hai lòng bàn tay đã lấm lem bùn đất:
"Tất nhiên là cần rồi! Cảnh sát phải biết mọi ngóc ngách để tìm người xấu chứ. Nhưng có bản đồ thì họ mới có thể đi đến nhiều nơi xa hơn nữa."
Noah nhìn hình vẽ trên đất thêm vài giây, rồi chậm rãi nhận xét: "Nhưng tớ thấy nó giống một con gà hơn... Một con gà béo."
Ethan khựng lại. Cậu cúi đầu nhìn vào "tác phẩm" của mình, im lặng một lúc cậu đang cố tìm cách chứng minh điều Noah nói là sai. Nhưng cuối cùng, chính cậu cũng nhận ra nét vẽ của mình thật sự giống một con gà béo. Ethan đỏ mặt, nhanh chóng dùng chân di qua di lại để xóa sạch phần đất vừa vẽ:
"Không tính, không tính! Tại tớ vẽ sai thôi!"
Nhìn vẻ mặt vừa tía tai vừa cuống cuồng của Ethan, Noah không nhịn được mà bật cười. Tiếng cười của cậu rất nhẹ, nhưng Ethan vẫn nghe thấy rõ ràng. Cậu nhóc khựng lại, nhìn nụ cười hiếm hoi của bạn, rồi cũng gãi đầu cười theo, trông ngốc nghếch vô cùng.
Từ lúc quen nhau đến nay, Ethan luôn cảm thấy Noah giống như một chiếc hộp kín, lúc nào cũng giữ mọi suy nghĩ trong lòng. Cậu ấy luôn bình tĩnh, ít khi thể hiện cảm xúc ra ngoài. Trong suy nghĩ non nớt của Ethan, Noah chẳng khác nào một "ông cụ non" trưởng thành trước tuổi. Một ông cụ non lạnh lùng và nghiêm túc.
Chính vì vậy, mỗi lần thấy Noah cười, Ethan đều cảm thấy vui vẻ một cách kỳ lạ. Giống như cậu vừa hoàn thành được một nhiệm vụ rất nhỏ, nhưng lại cực kỳ quan trọng.
Những ngày sau đó vẫn tiếp tục trôi đi như thế. Ethan vẫn luôn kể cho Noah nghe về thế giới tương lai mà cậu tự tưởng tượng ra, còn Noah vẫn là người lắng nghe chăm chú, đôi khi lại đưa ra những câu hỏi khiến Ethan phải vò đầu bứt tai suy nghĩ.
Một hôm, trên con đường hướng về nhà sau giờ tan trường, Ethan bất ngờ quay sang hỏi:
"Noah này."
"Hả?" - Noah
"Sao cậu lại thích đi tìm sự thật đến thế?"- Ethan
Noah im lặng một lúc. Đôi mắt cậu nhóc mười tuổi nhìn về phía con đường dài hun hút phía trước: "Vì ba tớ nói, sự thật là thứ quan trọng nhất trên đời."
Ethan nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi lại hỏi:
"Nhưng nếu sự thật đó làm cho người khác phải buồn thì sao?"
Noah hơi bất ngờ trước câu hỏi của bạn. Cậu không nghĩ một đứa trẻ vô tư như Ethan lại có thể hỏi một câu sâu sắc đến vậy. Noah không trả lời ngay, cậu bước chậm lại, một lúc sau mới nói nhỏ:
"Tớ không biết nữa. Nhưng tớ nghĩ, biết được sự thật vẫn sẽ tốt hơn là bị lừa dối."
"Vậy cậu có biết bây giờ đang có một sự thật gì không?" - Ethan đột ngột đứng khựng lại, hỏi với giọng nghiêm trọng.
"Hả? Sự thật gì cơ?" - Noah.
"Là tớ đang rất thích kem, và tớ muốn ăn kem ngay lập tức!"
Ethan reo lên, ngón tay chỉ thẳng về phía chiếc xe kem dạo đang đỗ bên lề đường. Khuôn mặt cậu nhóc lộ rõ vẻ thèm thuồng và gấp gáp, dường như chỉ sợ nếu mình chậm một bước thì xe kem sẽ biến mất.
Noah thở dài một tiếng đầy bất lực, nhưng khóe môi lại nhẹ nhàng cong lên:
"Thật là bó tay với cậu luôn đó."
Nói rồi, hai đứa trẻ lại cùng nhau chạy ùa về phía chiếc xe kem dưới ánh nắng chiều vàng vọt.
Tối hôm đó, trong căn nhà nhỏ của gia đình Carter.
Noah vô tình nhìn qua khe cửa và thấy cha mình vẫn đang ngồi trầm ngâm trước bàn làm việc, dù kim đồng hồ đã chỉ sang khung giờ khá muộn.
Từ nhỏ, Noah đã quá quen thuộc với bóng lưng này của ba. Cậu quen với việc ba mình luôn thức thâu đêm để tìm kiếm những góc khuất, những điều mà người khác cố tình bỏ qua hoặc che giấu. Cha cậu luôn nói rằng, mỗi câu chuyện trên đời đều cần một sự thật đứng sau, và những gì một phóng viên viết ra phải là thứ đáng tin cậy nhất.
Noah của năm mười tuổi vẫn còn quá nhỏ để thấu hiểu hết sức nặng của hai chữ "sự thật" mà ba cậu đang theo đuổi.
Bởi lẽ, thế giới này vốn không chỉ có ánh sáng, và có những sự thật, khi đã chạm tới rồi, người ta sẽ mãi mãi mất đi quyền được làm một đứa trẻ ngây thơ. Đó là cái giá phải trả cho ánh sáng, cũng là sự bắt đầu của một đêm dài không lối thoát.