Chương 50: CỘT MỐC NĂM MƯƠI VÀ VỊ KHÁCH BÍ ÂN TỪ TẬN CÙNG KHOẢNG KHÔNG

Sau khi dẹp yên mối họa tại Tinh Vân Giới và giúp Cây Thần Thực Phẩm hồi sinh rực rỡ, tòa Phố Nam Tinh từ từ quay trở lại không gian trung tâm của Hải Vợt Thời Gian. Không khí tại Vô Cực Trù Thần Điện lúc này vô cùng náo nhiệt và tưng bừng. Trên tấm bảng điện tử lớn ở sảnh chính, con số thống kê chính thức nhảy vọt qua một dấu mốc lịch sử vô cùng quan trọng: Chi nhánh đa vũ trụ thứ 50 chính thức đi vào hoạt động! — Haha! Không thể tin được! Từ một con phố ăn vặt dài ba mươi mét ở Trái Đất, giờ đây chúng ta đã vươn mười xúc tu kinh doanh ra tận năm mươi chiều không gian khác nhau trong càn khôn! — Lý Hỏa vung tay ném một xiên nướng lên không trung, cười sảng khoái lớn tiếng tuyên bố trước toàn thể anh em đồng đội. Ông Bành, chú Ba, chị Tô Mộc, anh Tuấn, cô Út, chú Vương béo và cả cô nàng Linh quản lý Tiệm Tạp Hóa đều tụ tập đầy đủ. Ngay cả công chúa Vân Tinh của Tinh Vân Giới cùng đại diện các thế giới khác như Sir Lancelot của Valoria hay các vị đại pháp sư tinh linh cũng gửi những phần quà chúc mừng vô cùng trân quý đến Phố Nam Tinh. — Để ăn mừng cột mốc chương năm mươi này, hôm nay tôi tuyên bố: Tất cả các cửa tiệm trên phố sẽ xả kho, đãi toàn bộ thực khách vạn giới một bữa tiệc liên hoan hoành tráng nhất lịch sử! — Trần Lạc mỉm cười, giơ cao ly trà sữa trân châu, dõng dạc hô vang. Rầm rộ! Tiếng hò reo vang dội cả một góc tinh hà! Sự biến động tại Biên Giới Tận Cùng Tuy nhiên, giữa lúc tiếng cười nói và âm nhạc đang lan tỏa tột đỉnh, không gian phía trên đầu Phố Nam Tinh bỗng nhiên xuất hiện một dị dạng kỳ lạ. Các dải ngân hà lấp lánh ban nãy phút chốc bị uốn cong thành một hình xoắn ốc khổng lồ. Một luồng áp lực vô hình, cổ xưa và mang đậm dấu ấn của Thời Khai Nguyên Thủy từ từ ép xuống, khiến tất cả các ly chén trên bàn tiệc rung lên bần bật. — Chuyện gì thế này? Áp lực này không phải của Hội Đồng Hỗn Mang, cũng không phải của Hư Vô Tôn Giả... Nó tinh khiết và nguyên thủy hơn rất nhiều! — Hiên Viên Thương đứng bật dậy, tay siết chặt chuôi trọng kiếm gãy, gương mặt đọng lại giọt mồ hôi lạnh. Trần Lạc thu lại nụ cười, đôi mắt hẹp lại nhìn thẳng lên bầu trời. Mu bàn tay trái của anh, nơi mười hai mảnh khóa Thiên Thực đang hội tụ, tự động phát ra thứ ánh sáng vàng kim chói lọi để chống lại cỗ áp lực đang đè nặng. Từ trung tâm của xoắn ốc không gian, một chiếc xe ngựa cổ xưa được kéo bởi chín con thần thú hư ảo từ từ hạ xuống. Trên xe ngựa ngồi một lão nhân mặc chiến giáp cổ đại, râu tóc bạc phơ như tuyết, trên tay cầm một chiếc quạt lông làm từ lông vũ phượng hoàng nguyên thủy. Đó không phải là kẻ địch đến để gây chiến, mà là Thiên Tôn Ẩm Thực Cổ Đại – Quy Khứ Lai, người từng là sư phụ của Thực Thần Tiên Đế từ hàng vạn vạn năm trước, kẻ đã ẩn dật ở tận cùng khoảng không từ lâu đời! Thử thách của Sư Tổ Trù Đạo Lão nhân Quy Khứ Lai chậm rãi bước xuống xe ngựa, ánh mắt sắc bén như dao cạo lướt qua toàn bộ Phố Nam Tinh, rồi dừng lại trên người Trần Lạc. Một nụ cười hiền từ nhưng đầy thâm ý nở trên môi lão: — Không ngờ rằng, sau bao nhiêu vạn năm, người kế thừa y bát của tên nghịch đồ Thực Thần lại là một thanh niên đến từ một thế giới phàm trần nhỏ bé. Mười hai mảnh khóa đại viên mãn, năm mươi chi nhánh đa vũ trụ... Các ngươi làm được rất tốt. Trần Lạc điềm đạm bước lên trước, cúi đầu hành lễ đúng phép tắc của một hậu bối: — Vãn bối Trần Lạc, tham kiến Tiền bối. Không biết ngài cất công giá临 đến Phố Nam Tinh nhân dịp cột mốc này là có chỉ giáo gì chăng? Quy Khứ Lai bật cười lớn, tiếng cười vang động cả vạn giới: — Chỉ giáo thì không dám. Nhưng ta nghe đồn Phố Nam Tinh các ngươi đi đến đâu là mang hương vị và sự sống đến đó, tự xưng là Trù Đạo đỉnh cao của càn khôn. Ta muốn xem thử... cái gọi là "Đại Đạo Nhân Gian" của các ngươi có thực sự vượt qua được thử thách của Hành Trình Vạn Cổ hay không! Lão phẩy nhẹ chiếc quạt lông trong tay. Ngay lập tức, trước mặt Trần Lạc hiện lên một không gian thử nghiệm hình cầu trong suốt, bên trong chứa đựng hàng vạn ngọn lửa thời gian đang luân chuyển. — Ta sẽ phong ấn một nửa linh lực của ngươi. Trong vòng một nén nhang, ngươi phải dùng nguyên liệu cơ bản nhất của phàm trần để nấu ra một món ăn có thể làm rung động trái tim của hàng vạn vị thần linh đang theo dõi từ quá khứ lẫn tương lai. Nếu thắng, ngươi chính thức bước lên ngôi vị Chủ Nhân Tối Cao Của Vạn Giới Trù Đạo! Còn nếu thua... toàn bộ Phố Nam Tinh sẽ phải quay trở lại điểm xuất phát ban đầu! Đám đông thực khách và anh em đồng đội lập tức nín thở. Một thử thách quá khắc nghiệt từ vị Sư Tổ cổ đại! Trần Lạc nhìn vào quả cầu thời gian, ánh mắt không hề gợn sóng. Anh mỉm cười nhẹ nhàng, quay lại nhìn Lý Hỏa, Linh và tất cả những người anh em đang đứng sau cổ vũ mình. — Trở lại điểm xuất phát sao? — Trần Lạc quay người lại, cầm lấy chiếc muôi gỗ quen thuộc — Xin lỗi tiền bối, từ ngày bước chân vào con đường này, Phố Nam Tinh chúng tôi chưa bao giờ biết lùi bước cả! Món ăn này... tôi nhận!
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ