Khoa Huyễn Thái Học Thiên Cực

Chương 1: Tín Hiệu Từ Vùng Tối

Năm 2179, bầu trời Trái Đất đã không còn thuộc về riêng loài người. Từ quỹ đạo thấp cho tới vành đai không gian ngoài cùng, hàng triệu vệ tinh và trạm trung chuyển tạo thành một mạng lưới khổng lồ bao phủ hành tinh như những mạch máu nhân tạo. Các thành phố siêu tầng mọc lên giữa đại dương, sa mạc và những vùng đất từng không thể sinh sống. Công nghệ thần kinh lượng tử giúp con người kết nối trực tiếp với hệ thống dữ liệu toàn cầu chỉ bằng ý nghĩ, còn những trí tuệ nhân tạo cấp cao đã trở thành một phần không thể thiếu trong mọi lĩnh vực của xã hội. Dù vậy, càng tiến xa trong khoa học, nhân loại lại càng nhận ra một sự thật đáng lo ngại rằng vũ trụ rộng lớn hơn rất nhiều so với những gì họ từng tưởng tượng. Thành phố Thiên Cực nằm trên cao nguyên Tây Á là trung tâm nghiên cứu thiên văn lớn nhất hành tinh. Giữa hàng trăm tòa tháp bằng hợp kim phản quang, Viện Quan Sát Không Gian Số Bảy nổi bật như một mũi giáo khổng lồ đâm thẳng lên bầu trời. Vào thời điểm gần nửa đêm, khi phần lớn nhân viên đã rời khỏi ca trực, vẫn còn một người ngồi trước màn hình dữ liệu rộng hàng chục mét trong phòng điều khiển trung tâm. Tên hắn là Thái Học. Hai mươi tám tuổi. Nhà phân tích tín hiệu vũ trụ cấp A. Một chức danh nghe có vẻ quan trọng nhưng thực chất phần lớn công việc của hắn chỉ là ngồi hàng giờ trước màn hình để kiểm tra những chuỗi dữ liệu dài vô tận được gửi về từ các kính thiên văn ngoài không gian. Trong mắt nhiều người, đó là một công việc buồn tẻ. Nhưng đối với Thái Học, mỗi tín hiệu xuất hiện giữa khoảng không đen tối đều giống như một câu hỏi đang chờ lời giải. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình phản chiếu lên gương mặt hắn. Trên bàn làm việc đặt một cốc cà phê đã nguội từ lâu cùng hàng chục tập hồ sơ điện tử đang mở. Bên ngoài lớp kính chống bức xạ dày đặc, mưa nhân tạo đang rơi xuống thành phố để điều hòa nhiệt độ môi trường. Những hạt nước va vào bề mặt kính tạo thành vô số đường sáng lấp lánh như những dòng mã đang chảy trong bóng tối. "Anh vẫn chưa về à?" Một giọng nữ vang lên phía sau. Thái Học quay đầu lại. Người vừa bước vào là Lâm Yên, kỹ sư hệ thống phụ trách cụm vệ tinh viễn thám. Cô đặt một hộp thức ăn tổng hợp lên bàn rồi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. "Tôi tưởng ca trực của anh kết thúc từ một giờ trước." "Định về rồi." Thái Học cười nhạt. "Nhưng hệ thống gửi báo cáo bất thường." Lâm Yên liếc nhìn màn hình. "Dữ liệu từ đâu?" "Cụm kính thiên văn Horizon." Nghe thấy cái tên ấy, vẻ mặt cô hơi thay đổi. Horizon là mạng lưới quan sát nằm ở rìa Hệ Mặt Trời, chuyên theo dõi những vùng không gian sâu cách Trái Đất hàng trăm năm ánh sáng. Trong hơn mười năm hoạt động, hệ thống này chưa từng phát hiện điều gì đủ để gây chấn động cộng đồng khoa học. "Đừng nói với tôi là anh lại tìm thấy một pulsar mới nhé." "Giá mà đơn giản như vậy." Thái Học phóng to một đoạn dữ liệu. Hàng nghìn ký tự và biểu đồ hiện lên giữa không trung. Lâm Yên chỉ nhìn vài giây đã nhíu mày. "Tín hiệu nhân tạo?" "Đó cũng là điều tôi nghĩ lúc đầu." Căn phòng lập tức yên tĩnh. Nếu một tín hiệu có cấu trúc lặp lại xuất hiện giữa vũ trụ sâu, điều đó thường chỉ có hai khả năng. Hoặc là lỗi hệ thống. Hoặc là nguồn phát có chủ đích. Mà khả năng thứ hai đồng nghĩa với việc nhân loại không còn cô độc. Thái Học tiếp tục thao tác. Một mô hình ba chiều được dựng lên từ dữ liệu gốc. Những đường sóng chồng chéo xoắn vào nhau tạo thành hình dạng kỳ lạ giống như một chuỗi ký hiệu chưa từng xuất hiện trong bất kỳ cơ sở dữ liệu nào. "Tôi đã đối chiếu với toàn bộ thư viện tín hiệu thiên văn." Hắn nói. "Không khớp." "Bao nhiêu phần trăm khả năng do lỗi?" "Dưới một phần trăm." Lâm Yên không trả lời ngay. Cô hiểu điều đó có nghĩa gì. Nếu đây thực sự là một tín hiệu được tạo ra có chủ đích, toàn bộ lịch sử nhân loại có thể thay đổi từ đêm nay. Đúng lúc ấy, hệ thống cảnh báo đột nhiên phát ra tiếng bíp liên tục. Một cửa sổ màu đỏ bật lên. 【Kết nối ưu tiên cấp đặc biệt】 【Người gửi: Cơ Quan An Ninh Không Gian Liên Hiệp】 Thái Học và Lâm Yên nhìn nhau. Cả hai đều biết chỉ những sự kiện liên quan đến an ninh cấp hành tinh mới được đánh dấu bằng màu đỏ như vậy. Cuộc gọi được kết nối tự động. Một người đàn ông trung niên xuất hiện trên màn hình. "Anh là Thái Học?" "Đúng." "Tôi là Đổng Minh, phụ trách giám sát không gian sâu của Liên Hiệp. Chúng tôi vừa nhận được báo cáo từ viện nghiên cứu của các anh." "Nhanh thật." "Không nhanh không được." Người đàn ông nhìn thẳng vào hắn. "Bởi vì tín hiệu mà anh phát hiện đã xuất hiện ở ba khu quan sát khác trong vòng mười hai giờ qua." Thái Học khựng lại. Ba khu quan sát. Điều đó gần như loại bỏ hoàn toàn khả năng lỗi thiết bị. Đổng Minh tiếp tục. "Nhưng đó chưa phải vấn đề lớn nhất." Ông ta đưa lên một tập tin. Ngay sau đó, một hình ảnh xuất hiện giữa không trung. Đó là bức ảnh chụp một vùng không gian tối đen. Thoạt nhìn không có gì đặc biệt. Nhưng khi hệ thống tăng độ tương phản lên tối đa, giữa khoảng không vô tận ấy xuất hiện một vật thể khổng lồ. Một cấu trúc hình vành khuyên. Kích thước ước tính lớn hơn cả một hành tinh. Tim Thái Học đập mạnh. "Tàu vũ trụ?" "Chúng tôi chưa biết." "Khoảng cách?" "Một trăm ba mươi năm ánh sáng." Lâm Yên hít sâu một hơi. Ngay cả với công nghệ hiện tại, một công trình có quy mô như vậy vẫn vượt xa khả năng chế tạo của nhân loại. Đổng Minh nhìn hai người qua màn hình. "Điều kỳ lạ là vật thể này chỉ xuất hiện trong đúng ba mươi giây rồi biến mất khỏi mọi thiết bị quan sát." "Có thể là hiện tượng khúc xạ." "Các nhà khoa học cũng hy vọng như vậy." Ông ta dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nhưng tín hiệu mà anh phát hiện được phát ra từ đúng vị trí đó." Không khí trong phòng trở nên nặng nề. Thái Học nhìn dữ liệu trước mặt. Bản năng nghiên cứu khiến hắn cảm thấy có gì đó không đúng. Quá nhiều thứ xuất hiện cùng lúc. Quá chính xác. Giống như ai đó cố tình để nhân loại nhìn thấy. Hắn phóng to chuỗi tín hiệu thêm lần nữa. Hàng ký tự kỳ lạ chạy qua trước mắt. Đột nhiên hắn nhận ra một quy luật. Một cấu trúc lặp. Một dạng mã hóa. Giống như... Giống như ngôn ngữ. "Khoan đã." Thái Học lập tức nhập một loạt lệnh. Hệ thống bắt đầu phân tích lại toàn bộ dữ liệu. Lâm Yên nhìn hắn. "Anh phát hiện gì rồi?" "Tôi không chắc." Các thuật toán chạy với tốc độ cực cao. Mười giây. Hai mươi giây. Ba mươi giây. Sau đó màn hình hiện ra kết quả. Toàn bộ căn phòng chìm vào im lặng. Bởi ở giữa màn hình chỉ xuất hiện một dòng ký tự duy nhất sau khi được giải mã. Một câu hoàn chỉnh bằng tiếng phổ thông hiện đại. Không phải ngôn ngữ ngoài hành tinh. Không phải ký hiệu xa lạ. Mà là ngôn ngữ của nhân loại. Dòng chữ ấy chỉ có sáu từ. 【ĐỪNG ĐỂ HỌ NHÌN THẤY】 Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng Thái Học. Lâm Yên chết lặng. Ngay cả Đổng Minh ở đầu dây bên kia cũng không nói được lời nào. Bởi điều đó chỉ dẫn tới hai khả năng. Hoặc có người trên Trái Đất đã gửi tín hiệu từ khoảng cách một trăm ba mươi năm ánh sáng. Hoặc ở nơi đó tồn tại một nền văn minh biết ngôn ngữ của nhân loại. Và cả hai khả năng đều đáng sợ như nhau. Ngay khi mọi người còn chưa kịp hoàn hồn, toàn bộ hệ thống của Viện Quan Sát Không Gian Số Bảy bất ngờ rung lên dữ dội. Đèn cảnh báo đỏ đồng loạt sáng khắp căn phòng, hàng chục màn hình tự động chuyển sang chế độ khẩn cấp. Một giọng máy móc vang lên liên tục: "Cảnh báo. Phát hiện tín hiệu mới." "Cảnh báo. Phát hiện tín hiệu mới." "Cảnh báo. Phát hiện vật thể tiếp cận." Thái Học ngẩng đầu nhìn lên màn hình chính. Ngoài lớp mây đêm trên bầu trời thành phố Thiên Cực, một điểm sáng chưa từng được ghi nhận đang xuất hiện với tốc độ cực cao. Và hệ thống vừa tính toán xong quỹ đạo của nó. Điểm đến chính xác... Là vị trí của Viện Quan Sát Không Gian Số Bảy.
Đã hết chương
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ