Chương 33: Memorandum
----------------
Trọng lực hiện tại: bị đảo 90° từ Tây xuống Đông.
- Đừng đến gần tầm đánh của hắn. - Quantine nói với Cele. - Hắn đã dùng thứ tương đương nhất với kiếm khí đấy. Khi vung đồ vật với tốc độ và lực cực mạnh, nó tạo ra một dòng không khí di chuyển một khoảng cách dài đến chúng ta đấy, nếu nó chạm phải ta thì sẽ bị trọng lực gián tiếp ngay.
- Anh giỏi vậy, mới đó đã nhìn ra rồi.
- Ngày xưa anh không phải loại giỏi Lý, chỉ là nhạy với Lý thôi. Em dùng sương mù để đẩy anh, anh sẽ tấn công hắn.
Cele tạo sương mù dồn hết sức đẩy Quantine lên trên rồi cũng rơi xuống, anh dùng siêu tốc độ chạy trên mặt đất trong thời gian ngắn vút đến August và vòng ngay ra sau trước khi chạm phải "kiếm khí" của ông trùm để tóm lấy hắn ném vào đống đổ nát. Gaap dùng PI hình thành dòng điện dương tạo kênh dẫn điện đánh sét xuống chiến trường, không chỉ một mà rất nhiều lần, truy đuổi kẻ thù. Allocen điều khiển đánh rơi hàng loạt đinh ốc bản lề xuống cánh tay phải của trùm thì bị chặn bởi tường Nitrogen. Những viên đạn của Archer liên tục bẻ gập đường bắn tấn công liên tục anh nhưng đều bị từ trường đánh bật, chúng lởn vởn bên ngoài chờ đợi thời cơ tấn công. Quantine lao đến tóm hết toàn bộ đạn ném chúng đi rồi đẩy lùi bức tường để chạm đến lão già phía sau nó. Những viên đạn bị ném đi đột ngột bắn đến với siêu tốc độ tàn phá anh. Gaap tóm lấy anh để kích điện như cách Bernatt đã bị rồi ném đi.
Xung quanh thành phố, từng tốp từng tốp lính đánh thuê xuất hiện, xả súng khắp nơi cầm chân những người lính của Hunter Court. Một số còn lại hỗ trợ Gaap tấn công Allocen. Anh điều khiển những viên đạn bắn trả lại kẻ thù, từ phía sau quả lựu đạn bay đến chạm nhẹ vào lưng anh rồi phát nổ đánh ngã anh. Cánh tay phải của ông trùm tăng nhiệt độ vượt qua mức nhiệt Curie khiến những viên đạn không thể bị anh điều khiển nữa.
Trong lúc những người khác đang mải chú ý đến Allocen đang bị thương nặng, những cú chém nhanh như chớp vụt qua không khí chém đứt những khẩu súng của đám lính đánh thuê và đánh ngất hết chúng. Quantine dùng một tên quật những kẻ khác như vũ khí rồi lao đến trước mặt Gaap, dồn tốc độ đấm một cú đấm kép đánh nát xương sườn của ông ta. Những vết thương đó ngay lập tức hồi phục để ông ta chém tay xuống xẻ một đường dọc trên người anh. Cả hai trao đổi đòn đánh với nhau, những đòn của anh chàng siêu tốc đều là chí mạng đầy uy lực nhưng nếu đối thủ cứ hồi phục thì mãi là vô nghĩa.
- Cái năng lực hồi phục này có giới hạn không vậy?
- Vô hạn đấy.
- ĐỪNG CÓ MÀ LÁO!!! - Allocen lao xuống từ phía sau Quantine tóm lấy ông ta, dùng thanh sắt cọ xát vào đá tạo tia lửa đốt cháy cả trạm xăng đổ nát để kéo ông ta vào trong biển lửa.
Quantine chỉ cần nhìn là hiểu mình cần phải làm gì. Một vụ nổ lửa bùng lên thiêu tàn mọi thứ ở gần, Gaap bước ra từ bên trong, ngọn lửa liếm lấy ông ta, mọi vết bỏng cứ hồi phục rồi lại bị thiêu cháy. Ông ta rút cạn Oxygen để ngăn ngọn lửa nhưng Quantine đã dùng siêu tốc độ vung bình Oxy mới lấy được vào đầu ông ta, Oxygen chảy ra khiến ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ hơn. Anh dùng chính mình đè ông ta sang ngang.
- Tôi hiểu ý của Allocen rồi, nhiên liệu cháy vô hạn là ông chứ ai. - Anh đấm siêu tốc vào ông ta.
Quay lại lúc Quantine trao đổi chiêu thức, Allocen đang lòm còm bò dậy với những vết thương thì một giọng nói thì thầm vào tai anh, đó là giọng của Dantalian đang tàng hình:
- Illaesis gửi lời đây... Nhớ chưa? Nhớ điểm yếu rồi thì ráng mà giết cha tôi cho cháy nổ vào, còn nữa, cô quân y còn gửi lời chúc anh chiến thắng và lời dặn ráng sống đấy.
Ngay bây giờ Quantine dùng chân khống chế Gaap rồi tiếp tục đấm siêu tốc đến mức tay rách chảy cả máu.
- Ông không thể hồi phục vô tận như ông nói, đó là ý của Allocen khi kéo ông vào lửa đúng không?
Gaap đưa tay lên, tận dụng lượng bụi dày đặc lúc này để tạo ra một vụ nổ bụi để thoát thân. Nhưng ông ta không thể trốn được, Quantine với vô số vết thương vẫn lao đến dồn càng nhiều sát thương càng tốt lên ông ta đưa ông ta đến cực hạn liên tục, cả anh cũng vậy. Cánh tay phải ông trùm xả Oxygen tinh khiết ra, dù chính bản thân càng bị thiêu cháy nhưng nó cũng sẽ khiến đối thủ suy yếu, nhưng không, anh dù cho có đang dần mất ý thức vẫn tiếp tục đấm liên tục. Ông ta vung bức tường Nitrogen vào đầu anh nhưng vẫn vô ích. Với một cú đấm cuối cùng, gãy nát cả hai tay, một tiếng nứt vỡ của cả xương và da thịt, không chỉ của Quantine mà còn của Gaap. Bàn tay bám chặt trên lưng ông ta bị phá nát khiến ông ta chịu đòn đấm chí mạng, lần này ông ta sẽ không còn đứng dậy được nữa, gục xuống khí ngọn lửa thiêu rụi ông ta. Anh thở dốc, máu chảy lênh lán, anh rơi vào một cái cây và được những cành lá đỡ lại trước khi bất tỉnh.
Những viên đạn đuổi liên tục lao đến Tequilla, anh đánh bay một viên rồi triệu hồi một khẩu microgun sấy thẳng vào bầy đạn, dù cho chúng có bị trúng đạn vẫn chẳng thể khiến chúng ngừng đuổi theo anh. Archer chạy quanh khu vực ném mọi thứ mình nhặt được để chúng đuổi anh thám tử vừa né sức mạnh của microgun vừa lẩm bẩm. Những viên đạn nhỏ bắn hạ hệ thống dẫn động khiến súng ngừng xoay và hệ thống nạp đạn rồi những mảnh lon kim loại đâm vào anh.
- Thích điều khiến kim loại đến thế sao?
Tequilla triệu hồi một thỏi nam châm Neodymium N52 ném ra để bắt lấy những mảnh đạn và kim loại đang lao đến mình, lực hút của nam châm mạnh nhất khiến chúng hoàn toàn bất động. Một quả flashbang chạm vào anh và phát nổ. Ngay lúc địch bị choáng, Archer tung vô số nhát chém vào không khí tạo nên những vết chém trên người anh. Đột nhiên máu thịt của hắn bắn ra, một vết lõm lớn hình thành trên chân hắn ta. Theo linh cảm, xạ thủ nhảy lùi lại, nhìn hai vách tường bên cạnh nứt toác ra, cả mặt đất cũng vỡ nát. Thứ duy nhất báo hiệu sức công phá là tiếng "Ầm" đến ngay giây đầu.
- Lựu đạn tàng hình, trò này chỉ có thể là của...
Chưa nói dứt câu, một cảm giác khiến Archer rùng mình, cảm giác như vậy gì đó rất sắc bén đang kề vào cổ mình, nó vô hình, và một bàn tay đang nắm lấy đầu hắn, chính là Dantalian.
- Chào, xạ thủ, làm gì chú tôi vậy?
- Đúng là chỉ có cô thôi.
Archer tóm lấy con dao, cố giữ khoảng cách nó với cổ mình, Dantalian cười thích thú, cầm hai đầu dao kéo vào. Xạ thủ dùng hết sức mình cựa quậy nhưng cô đồ tể dùng hai chân đạp chân cố định hắn tại chỗ.
- Bình tĩnh đi, cô biết lí tưởng cả đời cô từng nói là theo Thorn Finger mà. Suy nghĩ về lựa chọn của mình đi.
- Đó là trước khi có chú ấy, khi gặp lại chú ấy thì một lần nữa tôi nhận ra... - Cô nàng kéo mạnh hơn, cắm con dao sâu dần vào cổ cựu đồng đội. - Chú ấy quý giá thế nào, đó là quyền của tôi, quyền được chọn lại lí tưởng của mình. Vậy nên bay đầu đi nhé.
Archer tự cắn lưỡi chảy máu rồi phun ra ngoài điều khiển máu bắn thẳng vào mắt Dantalian rồi vùng ném con dao ra được, hắn cúi đầu xuống để con dao phóng đến đâm thẳng vào giữa cổ cô nàng. Hắn đâm bồi thêm vài nhát vào bụng cô rồi ném đi, cô khi bị ném cũng đã trở thành vật thể bị điều khiển bay đến đâm vào Tequilla.
- Khốn thật, loại flashbang gì mà đau mắt kinh khủng, mở không lên. Ai vậy?
- Cháu... nè... Chú thấy cháu thảm thế nào là chú sẽ nổi máu anh hùng cứu mỹ nhân và...
- Tôi có thấy cái quái gì đâu mà nổi máu! Cô ổn chứ? Giọng hơi run thì phải.
Từ tứ phía, những mảnh kính bén nhọn đâm vào cả hai. Tequilla cuối cùng cũng lấy lại thị lực để rút súng bắn thẳng vào đầu Archer thì những mảnh kính lao đến cầm chân viên đạn để chủ nhân né sang một bên. Bây giờ lấy lại thị lực thì cũng khó mà lật được thế trận. Anh thám tử triệu hồi khiên đỡ đòn nhưng làm những mảnh kính vỡ thì càng nguy hiểm hơn thôi. Anh nhìn xuống Dantalian, cô nàng dù bị thương nặng vẫn nở nụ cười ranh mãnh khiến anh nhăn mặt khó chịu.
- Cô nghĩ cười nơi chín suối là cách giải quyết vấn đề à? Đừng cười khi chính mình đang chết một cách ngớ ngẩn thế.
- Dù gì cũng được ở cạnh chú mà...
Tiếng súng ở đâu đó khiến mắt anh mờ đi, anh bỗng nhìn Dantalian thấy hình ảnh của một cô bé khiến anh bàng hoàng gầm lên vung khiên phá vỡ hết kính đang bao vây mình. Chúng lao về phía anh, Tequilla dùng thân mình đỡ hết chúng bảo vệ cho cô nàng đồ tể. Anh lao về phía Archer và rút khẩu shotgun ra bắn thẳng vào đầu hắn. Xạ thủ chỉ còn cách đỡ bằng cả hai tay để bị đạp vào tường, hắn vung cả hai tay để những viên đạn văng ra ngoài rồi điều khiển những viên đạn bắn vào những vết thương của đối thủ khiến chúng đâm sâu hơn. Hắn vùng dậy đâm dao về phía anh thì con dao liền bị đánh bay đi, con dao đó đâm vào ngay mạng sườn anh. Hắn liên tục tấn công vào những vết thương trên người anh liền bị húc vào tường.
- Mày phải chết!
Tequilla đấm vào đầu đối thủ, anh dùng bán súng quật liên tục vào đầu hắn, với một đòn mạnh bạo, toàn bộ răng cửa của hắn đã bị đánh văng ra ngoài. Hắn điều khiển những cái răng cửa đã văng ra của mình đâm vào cổ anh, tiếp tục bức tóc điều khiển tóc của mình đâm thẳng vào mắt anh để đẩy anh ra sau. Hắn nhặt khẩu shotgun mà anh thám tử làm rơi rồi bước đến một bước để chuẩn bị bắn thì đạp phải một vật thể lạ, một tiếng kim loại rít lên và chân hắn chảy máu.
- Khi mày bước bước đó, mày đã thua rồi.
Ở ngay dưới chân Archer chính là Dantalian tàng hình đặt bẫy gấu, dù cô đã bị thương nặng những vẫn cố lết được. Hắn toan giương súng lên thì giật mình, súng không có đạn. Hoàn toàn tuyệt vọng trước thế trận này, hắn tháo tung khẩu súng để dùng những mảnh nhỏ tấn công cả hai thì bị một đấm văng vào tường. Hình ảnh Tequilla bước đến như con thú dồn mồi vào góc. Xạ thủ đánh cược vào cơ hội cuối, điều khiển những mảnh súng bắn liên tục vào người anh thám tử còn mình thì trèo lên bước tường ngay sau lưng để bỏ chạy. Anh thám tử bước theo sau, triệu hồi búa tạ phá toang bức tường để tìm đối thủ. Ngay lúc đó giọng của Archer vang lên:
- Ngay khi ông phá bức tường, ông đã nhường chiến thắng cho tôi!
Những mảnh vỡ của bức tường đâm sầm vào người anh, Archer bỏ tay ra khỏi bức tường cầm lấy chai nhựa bên cạnh đổ thuốc trừ sâu vào tay đeo găng bảo hộ rồi vung tay điều khiển những giọt thuốc bắn về phía miệng của anh. Anh nhanh trí triệu hồi một cái dĩa để đỡ những giọt độc, chúng từ từ trường trên mặt đĩa để đến chỗ ngón tay anh khiến anh phải ném chiếc dĩa đi. Tequilla triệu hồi một khẩu cò quay bắn đuổi theo xạ thủ, hắn chạy trốn quanh khu vườn khi ném bất kì thứ gì mình nhặt được để đánh lạc hướng đối thủ. Hắn tháo được cái bẫy gấu đang kẹp chân mình rồi ném nó đi. Anh thám tử bắn liên tục vào tấm áp lực nhưng nó không kẹp lại, anh ném lựu đạn phá hủy cái bẫy rồi lại ném vô số lựu đạn khép góc đối thủ để lao đến đạp cố định hắn vào tường. Chiếc bẫy gấu bị xuất hiện ngay sau lưng Tequilla, nó đã bị nổ nát những vẫn chưa kẹp mà lao đến anh, cắn ngấu nghiến lấy bụng anh, anh mặc kệ mà tung cú đấm phẫn nộ gãy mũi hắn rồi rút khẩu shotgun mới ra và bóp cò. Máu, mảnh xương vỡ và óc văng tứ tung, in lên tường một các bừa bộn và ngẫu hứng như một tác phẩm đương đại đại trà nào đó. Tequilla nhìn lại mình, máu dính khắp người nhưng anh không để tâm. Đột nhiên những mảnh xương sọ vỡ phóng đến găm chi chít vào ngực anh, nhưng anh vẫn gắng gượng được.
- Năng lực đồ vật đuổi mà không có vật thì cũng bằng thừa.
Tequilla quay lại, không nhìn thấy Dantalian ở đâu, nhưng linh tính của anh mách bảo anh biết cô nàng ở đâu. Những gì anh đã thấy trong tiếng súng khiến anh càng nghi ngờ trí nhớ của mình. Toàn bộ những gì anh nghĩ được chỉ là lục lại từng mảng kí ức của mình. Anh nói:
- Hiện hình đi!
Dantalian hiện ra, mệt mỏi thở dài cười khi được Tequilla đỡ lên và cõng đi.
- Cảm ơn chú... - Cô nàng tranh thủ vòng tay qua cổ anh để ôm.
- Tôi tưởng vết thương chí mạng vậy thì cô chết rồi chứ.
- Bị đâm giữa cổ cũng ổn mà, không vào mạch máu lớn nào hết. Ở bên chú khiến cháu may mắn hơn hay sao ấy. Ha, chú quan tâm cháu quá, đừng để cháu ngã vào tim chú dễ vậy chứ.
- Lại ảo tưởng nữa rồi. - Anh cố gằng giọng nhưng không thể, chỉ tạo ra một giọng đe dọa hoàn toàn không có sức nặng.
Anh tiếp tục di chuyển, dồn hết sức để đưa được Dantalian đến chỗ đặc vụ Medic kia. Khi được đặt lên mặt đất, hơi thở của cô nàng chậm dần, Medic đó chạm tay lên vết thương ở cổ Dantalian khiến nó được khâu lại bởi những sợi chỉ PI. Medic tiếp tục lướt tay qua bụng của cô nàng để vá lại những vết đâm đó.
- Ổn rồi, nhưng cái này cũng phải xem cô này có muốn sống không, PI của tôi cũng chỉ là để khâu lại vết thương chứ không làm nó biến mất được. Thám tử muốn ở lại sơ cứu không?
- Mỗi cái vết bẫy gấu cắn thôi, mấy cái còn lại không đáng lo với tôi. Còn cậu, lo cho cô gái đó đi, cô ta phải sống, tôi cần biết sự thật.
Tequilla được khâu lại vết thường rồi nhìn sang Dantalian, cô nàng vẫn giữ điệu cười ranh mãnh mà đáng lý anh phải khó chịu nhưng giờ thì không thể, một nhịp đập khiến anh nhìn thấy một nụ cười hồn nhiên xưa cũ khiến anh như muốn phát điên lên. anh lấy lại bình tĩnh để tiếp tục lên đường đến nơi trận chiến cuối cùng tọa lạc sau khi đã được khâu lại vết thương. Khi đi, anh vẫn suy nghĩ về Dantalian, trí nhớ của mình.
- Khốn thật, mình không tài nào nhớ được mình đã làm gì năm 25 tuổi, tại sao chỉ trong năm đó? Đó là khoảng thời gian bị xóa sao? Ai đã làm nó?
Esther đi trên hành lang, lẩn tránh những người bạn để tránh bị bắt chuyện, dù chạy nhanh thế nào cô vẫn cảm thấy mình đang bị theo dõi, cuối cùng cô chạy vào thư viện. Ở trong thư viện trường một mình, cô gõ máy tính tìm điều gì đó, những gì phản chiếu trong đôi mắt khiến cô không thể tin vào mắt mình, cô vội cầm lấy điện thoại chụp lại màn hình máy tính rồi bất chợt nhìn lại tin nhắn:
Maymer - "Mình cần cậu tìm thông tin về..."
Chưa kịp đọc xong, một bàn tay đè cô xuống bàn, sau lưng cô là thực thể Unforgiven, tâm trí cô mờ dần nhưng cô vẫn kịp gửi gửi toàn bộ thông tin tìm được trước khi tắt điện thoại và bất tỉnh để kẻ sát nhân không thể xóa được chứng cứ nữa. Một bóng đen bước đến, cầm lấy điện thoại của Esther lên, mật khẩu đến 6 chữ số khiến kẻ đó không thể mở được nên đành ném nó vào bể cá rồi rời đi. Trước mặt kẻ đó là một đám đông đang tăng dần.
- Điểm yếu của gã bác sĩ đó chính là người vô tội, gã sẽ không giết người vô tội, mong mọi người giúp tôi một tay.
- TẤT NHIÊN RỒI!!! - Đám đông nói.
Ở đầu dây bên kia, phòng bệnh của Maymer, Stolas đang cầm điện thoại của cô, gã nhận được tin nhắn của Esther liền cười và quay sang Maymer.
- Đợi nhóc tỉnh lại rồi tính sau, cảm ơn vì điện thoại không có mật khẩu nhé, nhờ vậy mà tôi đã biết nhóc đang nghĩ gì.
----------------
PI 009: Rainbow của Gaap Fidus, hiện thân dưới dạng những ranh giới mờ ảo hình lông vũ, chỉ hiện diện trong tầm mắt của chủ nhân. Rainbow giúp chủ nhân kiểm soát các tính chất của không khí. Khi phóng tầm mắt càng xa, điều khiển ở vị trí càng xa thì lượng trí lực tiêu tốn càng cao. Điểm yếu của PI này là nó chỉ điều khiển trong tầm mắt của chủ nhân.
PI 010: Revolver của Archer Andras, nó không có hình dạng cụ thể. Năng lực của nó là vật tất trúng, bất kì vật thể nào rời khỏi Archer do bị tác dụng lực thì nó là một vật thể được hắn tung ra và hắn có thể điều khiển chúng đuổi theo một hoặc nhiều mục tiêu mà hắn chọn với vận tốc giữ nguyên bằng vận tốc và quỹ đạo lúc chúng rời khỏi hắn, có thể cập nhật vận tốc khi bị thay đổi vận tốc bởi tác nhân bên ngoài. Những vật đã bị điều khiển sẽ không dừng lại và không kích hoạt nếu chúng chưa chạm vào mục tiêu, như quả lựu đạn rút chốt chỉ nổ khi chạm vào mục tiêu. Điểm yếu của PI này là phụ thuộc vào độ đa dạng vật thể trên chiến trường. Đây là một PI loại duy trì, có thể duy trì hiệu ứng của nó sau khi chủ nhân chết.
PI 011: I don't wanna live without your love của Dantalian Fidus, hiện thân dưới dạng bộ xương của cô nàng khiến nó gần như không thể bị phá hủy, PI khiến cơ thể và các vật thể gắn với chủ nhân tàng hình xóa bỏ mọi khả năng nhìn thấy được cho đến khi PI bị giải trừ. Điểm yếu là nó không thể đánh lừa được khướu giác, xúc giác, vị giác và thính giác.
----------------
Còn tiếp.