Idealis (lí tưởng)

Chương 1: Hồi 1: Solem Petentes. Chương 1: Vampire (ma cà rồng).

Hồi 1: Solem petentes. Chương 1: Vampire. ----------------   Tiếng chuông báo hết giờ vang vọng phòng thi, chẳng hiểu sao thời gian trong phòng thi lại trôi nhanh như thế, như thể chẳng bao giờ là kịp. Tất cả ra về chỉ trừ một cậu thanh niên vẫn còn ngồi thẫn thờ đó nhìn tờ giấy thi của mình bị lấy đi.     - Chắc là ổn thôi, mình học bài rồi mà. - Cậu tự nói với chính mình.   Cậu bước ra khỏi phòng thi với vẻ mặt hào hứng và vô cùng tự tin như thể tin chắc mình thể nào cũng đậu. Bỗng tiếng chuông điện thoại của cậu reo, đó là một tin nhắn từ "Cha", cậu thở dài rồi đọc sơ qua tin nhắn.   - Biết ngay mà, nhắn là luôn có chuyện cần nhờ.   Cậu ra bãi đỗ xe để lấy chiếc xe của mình và lái trên con đường thành phố đầy xe cộ, hôm nay không tắc đường đúng là may mắn cho những người đang vội vã với cuộc sống thường nhật. Cậu cứ lái cho đến khi chiếc xe đã ở dưới chân của một tòa nhà lớn ở trung tâm thành phố. Đó không phải là một tòa chung cư hiện đại hay tòa nhà thương mại hào nhoáng mà là một tòa nhà của chính phủ. Nó như một khối bê tông đặc nằm tách biệt với thế giới bên ngoài, thậm chí còn không có cửa sổ để đón chút ánh sáng tự nhiên. Những nhân viên bảo vệ ở đây quen mặt cậu đến mức chẳng buồn nhìn xem cậu có thẻ thông hành hay không (nếu kiểm thì cũng có). Bên trong là tổ hợp những dãy hành lang và căn phòng rộng lớn được lót bằng lớp gạch Porcelain mờ màu trắng vân mây sang trọng. Từng tốp nhân viên tấp nập qua lại cằm theo mấy xấp tài liệu dày cộm và các thiết bị, bận rộn đến chẳng có thời gian để tán chuyện. Lách qua đám đông, cậu theo sự chỉ dẫn của tin nhắn để đi thang máy lên tầng hai, băng qua 3 khu hành chính để đến với một căn phòng nằm độc một góc. Nhìn qua mặt kính của cửa căn phòng cậu thấy một cô gái nhỏ nhắn, ngồi ngẩn ngơ trên chiếc giường trắng chẳng quan tâm những chuyện diễn ra bên ngoài. Cậu mở cửa bước vào trong sự dè chừng của cô gái. Giờ cậu mới có thể nhìn kĩ hơn đối tượng trước mắt, tóc màu trắng xám, đôi mắt đỏ, mặc một chiếc áo sơ mi sờn cũ và quần dài đen.   - Chào em... Anh đến đây là để đón em theo yêu cầu của cha anh. - Chàng trai cẩn thận mở cửa bước vào, tránh không dọa sợ người đối diện. - Em tên gì?   - Em ạ? - Cô bé nhìn quanh rồi chỉ vào mình. - Em tên... May... mer.   - Anh là Bernatt, tại sao em lại ở đây?  - Em... không nhớ nữa. - Cô gái nhỏ giơ cánh tay được truyền máu lên. - Tự nhiên ở đây, có mấy chú cấm em ra ngoài nên em ngồi đây.  - Ngoan thế? Vậy em đợi ở đây, anh sẽ đi làm thủ tục. - Cậu lùi về sau, dặn dò rồi đóng cửa lại. - Không được ra ngoài nhé.   Chỉ một vài phút sau, Bernatt đã trở lại để đưa Maymer đi, cậu có ý nắm tay dắt đi nhưng cô rụt tay lại khi cậu định cầm. Có vẻ cô ấy còn chưa tin tưởng cậu nhưng cũng không có ý định tấn công cậu. Thôi thì đành vậy, dẫn đường cho cô ấy bằng những lời chỉ dẫn. Ra đến thang máy, Bernatt có ý muốn vào nhưng Maymer thì không, cô bé cứ đứng chôn chân trước cửa nhất quyết không chịu vào buộc cậu phải lê bước thang bộ cùng đối tượng. Cuối cùng cũng đưa được đối tượng ra khỏi tòa nhà, giờ chỉ cần chạy ra xe là xong. Nhưng cô gái nhỏ lại đứng bất động không dám bước ra ngoài sáng.  - Em là ma cà rồng à? - Bernatt hỏi. - F mấy vậy?   - Ma cà rồng là gì ạ?   - Là cái con mà nó hút máu, sợ ánh sáng mặt trời ấy. Nhìn thế này chắc là Vampire chứ không phải Nosferatu nhỉ?   - Nếu sợ ánh sáng mặt trời là ma cà rồng thì có thể... em là ma cà rồng... nắng chiếu vào em làm em bị bỏng.   Thế này thì rõ ràng cô bé trước mặt là ma cà rồng rồi, nhưng Bernatt cũng chẳng bận tâm đến thế liền dùng áo khoác của mình che nắng cho em. Để đáp lại sự quan tâm của cậu thì lần đầu tiên Maymer đã nhìn cậu với đôi mắt lấp lánh chút biết ơn. Chỉ cảm nhận được mà chàng trai trẻ đã nở mũi tự hào rồi. Bernatt thò đầu vào con bốn bánh trước để bật cửa sổ chống nắng lên rồi mới đỡ đối tượng lên hàng ghế sau. Khi đã ngồi trong xe rồi, cô bé cứ nhìn cậu mãi. Nhưng mỗi khi chạm mắt qua mặt kính chiếu, đôi đồng tử đỏ ấy lại lảng tránh sang chỗ khác.   - Em đang lo lắng chuyện gì à?   - Dạ không... Không có gì ạ.   - Em có nhớ quê mình không? - Bernatt hỏi han vài câu lấy thông tin. - Dù gì cũng đâu thể tự dưng em xuất hiện từ không khí được, lần cuối em còn nhớ là lúc nào? - Em... không rõ nữa... nơi đó có... tuyết? - Tuyết à? Vậy còn gia đình cũ? - Chuyện đó... em không nhớ ạ.  Thấy rõ vẻ miễn cưỡng trong ánh mắt Maymer, Bernatt không hỏi thêm gì nữa. Cậu lái chiếc xe qua chiếc cổng sắt đen bóng để vào sân của một căn biệt thự ở xa trung tâm nhộn nhịp của thành phố, xung quanh là những tán cây xanh phần nào che đi ánh mặt trời đầy thiêu đốt với một ma cà rồng. Bên trong là một kiến trúc cổ kính nhưng cũng hiện đại đan xen với nhau vừa hoài cổ vừa tân thời. Maymer cũng trầm trồ ngắm nhìn nội thất của căn biệt thự này, nó quá đẹp và điều đó khiến cô lo lắng hơn.   - Em thấy nhà mới của mình thế nào?  - Dạ... nó đẹp... em không biết mô tả thế nào nữa.   - Em giờ có đang đói không?   - Dạ có ạ.   - Đừng thêm chữ "ạ" vào câu nữa, cách em nói chuyện đã lễ phép lắm rồi.   Bernatt đưa Maymer vào tổ hợp phòng ăn và bếp, nơi này cũng mang nét đẹp đan xen giữa những chiếc ghế, cái bàn bằng gỗ óc chó sang trọng, bộ đèn chùm lộng lẫy trên trần và những thiết bị hiện đại tủ lạnh, lò vi sóng, bếp gas, máy rửa bát đĩa bên trong căn bếp ngay cạnh.   - Để anh nấu cho em, cứ ngồi đợi đi.    Maymer ngồi nhìn Bernatt nấu mà mơ màng nhớ về những kí ức mơ hồ của quá khứ, cô nghĩ ngợi say sưa đến mức Bernatt đã ngồi đối diện cô từ lúc nào cũng không biết. Chỉ đến khi cậu đưa tay ra chạm vào tay cô thì cô mới giật mình khỏi những suy nghĩ.   - Thẫn thờ vậy? Em đang nhớ về gì à?   - Vâng ạ... Em... - Cô ngập ngừng.   - Nếu như quá khứ của em có buồn thì em có thể chia sẻ với anh, giữ chuyện buồn trong lòng khiến mình buồn hơn đó. - Cậu nói, chống tay lên bàn.   - Em... cảm ơn... ạ...   Maymer bắt  đầu ăn thử món mà Bernatt nấu: Thịt viên áp chảo phủ sốt Gravy ăn kèm với khoai tây nghiền. Cô lúng túng xắn đôi viên thịt to như quả bóng golf rồi cho vào miệng cùng chút khoai tây vàng nhạt. Nó chưa đến mức quá ngon nhưng với cô nó có ý nghĩa nhiều hơn là chỉ để đưa vào hệ tiêu hóa. Cô vẫn ăn, thể hiện bản thân thật sự thích món này.   - Cảm ơn... anh... Nó ngon thật.   - Có gì đâu, trình độ nấu nướng của anh còn chưa ổn ở nhiều mặt mà.   - Đó là ai vậy Bernatt? - Một giọng nói mới chen vào cuộc đối thoại của cả hai.   Bernatt nghe thấy giọng nói liền nhìn ra phía cửa phòng ăn, đó là một cô gái nhỏ nhắn khoảng 1m65, mặc croptop dạng áo sơ mi kèm với áo khoác sành điệu, đang tựa cửa nhịp chân nhìn Maymer chằm chằm với vẻ ngạc nhiên. Cậu thở dài rồi đáp lại câu hỏi:   - Đây là Maymer, ma cà rồng, tôi mới đưa về từ...   - Tòa nhà nghiên cứu chính phủ ở trung tâm thành phố à? - Cô gái lạ nói thay vị trí cho cậu.   - Ừ.   - Vậy là Morgan nhờ cậu. Nếu cô bé đó là "đối tượng" của Morgan thì tôi nào dám động vào. - Cô gái đó bỏ đi.   - Này, Calista...   - Thôi, chuyện gì đó để sau đi, tôi đi chơi với bạn đây. - Cô ấy trả lời một cách hờ hững.   Maymer nhìn cô gái tên Calista đó bỏ đi khi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Liền quay sang hỏi anh:   - Chị ấy là ai ạ?   - Thì em nghe tên rồi đấy, đó là Calista, sống chung ở nhà này nhưng cô ta cứ bất cần và hờ hững như vậy đó, dù cho sự quan tâm của anh cũng là không ít. - Em hiểu rồi... - Rồi, giờ anh với em đi sắp xếp phòng cho em nhé. ---------------- Còn tiếp.
Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ