Chương 18: Tuyệt sát trong sương mù và Danh sách tử thần
Đêm đen như mực, ma khí cuồn cuộn như thủy triều bao phủ vạn dặm Hắc Phong Sơn Mạch. Tiếng gầm thét của ma vật và tiếng pháp bảo va chạm oanh tạc vang lên không ngớt ở khắp các ngọn núi.
Sau khi thôn phệ trọn vẹn hai vị trưởng lão Hình Đường và con Đại Ma Ảnh cấp mười một, tu vi của Huyền Bảo Bình đã vững vàng đặt chân vào Trúc Cơ kỳ tầng hai sơ kỳ. Chân Nguyên ánh bạc trong đan điền hắn kết tinh ngày càng đậm đặc, mơ hồ có xu hướng hóa thành những sợi tơ năng lượng, bện chặt lấy Huyền Thiên Kính nằm ở trung tâm ngực.
Hắn không dừng lại để nghỉ ngơi. Đối với hắn, mỗi một hơi thở trôi qua trong cuộc Ma Triều hỗn loạn này đều là những khối tài nguyên tu tiên thượng hạng đang vẫy gọi. Bản đồ thức hải từ Huyền Thiên Nội Giới không ngừng quét qua bán kính ba dặm, hiển thị rõ ràng từng luồng sinh mệnh khí tức — bao gồm cả ma vật và các tu sĩ Thần Phong Môn.
"Phía Đông Nam, cách đây hai dặm... ba luồng khí tức Trúc Cơ kỳ, một luồng ma khí cấp mười hai."
Bảo Bình khóe miệng khẽ nhếch lên, thân hình như một bóng ma màu bạc, triệt để hòa tan vào trong màn sương mù ma khí dày đặc, lướt đi vô thanh vô sắc.
Tại một thung lũng sụt lún đầy những cột đá vôi nhọn hoắt.
Trận chiến ở đây còn thảm khốc hơn rất nhiều. Ba vị trưởng lão thuộc Ngọc Nữ Phong và Luyện Đan Phong đang kết thành một cái Tam Tài Trận Pháp, chật vật chống đỡ trước sự tấn công điên cuồng của một con Ma Vương Bóng Đêm (Ma Ảnh cấp mười hai, tương đương Trúc Cơ tầng năm sơ kỳ).
Con ma vật này không có nhục thân cố định, nó giống như một vũng bùn đen khổng lồ rậm rạp những xúc tu đầy gai nhọn, thỉnh thoảng lại biến ảo thành những khuôn mặt quỷ gào thét ghê rợn.
"Hỏa Long Thuật! Đốt cho ta!"
Một vị lão bà tóc bạc của Luyện Đan Phong sắc mặt trắng bệch, cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết vào chiếc đỉnh đồng trên tay. Chiếc đỉnh bùng lên ngọn lửa màu đỏ tía, hóa thành ba con hỏa long dài vài trượng, lao vào thiêu đốt đống xúc tu đen kịt.
Xèo xèo... Gào...
Con ma vật bị lửa thiêu cháy bốc mùi khét lẹt, oán hận gầm lên. Hàng trăm xúc tu đen nhánh thình lình bành trướng, mang theo tốc độ sấm sét xé toác màn lửa, chuẩn xác quấn chặt lấy chân của hai vị nữ trưởng lão Ngọc Nữ Phong bên cạnh, kéo mạnh một cái.
"Á!"
Hai vị nữ trưởng lão kinh hô, trận pháp trong nháy mắt bị phá vỡ. Chân Nguyên cắn trả khiến cả ba vị trưởng lão đồng loạt hộc máu, ngã rầm xuống đất. Con Ma Vương Bóng Đêm thừa cơ xông lên, vũng bùn đen khổng lồ mở rộng như một cái túi, định nuốt chửng cả ba người vào trong để đồng hóa.
"Xong rồi... Môn phái đại họa, chẳng lẽ trời muốn diệt Thần Phong Môn ta sao?" Lão bà tóc bạc nhắm mắt tuyệt vọng.
Đúng lúc này, một tia sáng màu xám bạc, nhỏ như sợi chỉ nhưng mang theo một luồng uy áp ngập trời thình lình từ đỉnh một cột đá vôi bắn xuống.
Tia sáng đi tới đâu, ma sương xung quanh bị đông cứng lại tới đó. Nó không thô bạo oanh tạc như hỏa long, mà mang theo một lực xuyên thấu tuyệt đối, chuẩn xác cắm thẳng vào tâm điểm lõi năng lượng màu đỏ của vũng bùn đen.
"Huyền Thiên Kiếm Chỉ — Thức Thứ Nhất: Tuyệt Sát!"
Xoẹt... Ầm!!!
Con Ma Vương Bóng Đêm cấp mười hai thình lình cứng đờ lại giữa không trung. Lõi năng lượng đỏ rực của nó xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ, sau đó toàn bộ thân hình vũng bùn đen nổ tung thành ngàn vạn đốm khói đen rậm rạp.
Một bóng người áo xanh quen thuộc từ trên cột đá nhẹ nhàng đáp xuống, hờ hững đưa tay ra. Ký hiệu vòng tròn trên ngực hắn bộc phát lực hút điên cuồng, đem luồng ma khí khổng lồ của ma vật cấp mười hai nuốt chửng sạch sẽ trong vòng ba hơi thở.
"Huyền... Huyền Bảo Bình? Đệ nhất nội môn?" Hai vị nữ trưởng lão Ngọc Nữ Phong trợn tròn mắt nhìn thiếu niên vừa cứu mạng mình, trong mắt đầy vẻ hoang đường. Một tên đệ tử nội môn Luyện Khí kỳ, tại sao lại có thể một chỉ giết chết ma vật Trúc Cơ tầng sáu?
Bảo Bình chầm chậm quay người lại, ánh mắt xám bạc lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm nhìn lướt qua ba vị trưởng lão đang trọng thương nằm bệt dưới đất.
Cảm nhận được sát cơ vô hình từ trên người Bảo Bình, lão bà tóc bạc của Luyện Đan Phong thình lình rùng mình, bản năng sinh tồn của một tu sĩ lâu năm khiến bà ta hét lên: "Ngươi... ngươi không phải Luyện Khí kỳ! Ngươi giấu đầu hở đuôi! Ngươi muốn làm gì?!"
"Làm gì sao?"
Bảo Bình chắp tay sau lưng, chầm chậm bước tới gần ba người, thanh âm bình thản đến đáng sợ: "Ba vị trưởng lão, Thần Phong Môn khí số đã tận. Năng lượng của các ngươi, giữ lại cũng chỉ làm mồi cho ma vật, chi bằng dâng hiến cho ta, để ta giúp các ngươi báo thù."
"Phản đồ! Gan to bằng trời!" Một vị nữ trưởng lão Ngọc Nữ Phong định vung kiếm chém tới, nhưng Chân Nguyên trong người nàng sớm đã cạn kiệt, thanh kiếm vừa giơ lên liền bị một luồng kình khí vô hình từ ngón tay Bảo Bình búng ra, chấn gãy làm đôi.
"Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết — Luyện Hóa!"
Bảo Bình không một chút do dự, thân hình hóa thành tàn ảnh áp sát. Hai tay hắn hóa thành móng vuốt sắt, chuẩn xác cắm thẳng vào đỉnh đầu của hai vị nữ trưởng lão Ngọc Nữ Phong, đồng thời chân phải dẫm mạnh, một luồng Chân Nguyên bạc nện thẳng vào đan điền của lão bà Luyện Đan Phong.
"A... Gào..."
Tiếng hét thảm thiết bị màn ma sương dày đặc nuốt chửng. Ba vị trưởng lão Trúc Cơ kỳ của Thần Phong Môn, trong vòng mười hơi thở ngắn ngủi, toàn bộ tinh huyết, tu vi và tàn hồn đều bị Bảo Bình hút khô không còn một giọt, biến thành ba bộ xác khô tàn tạ rồi rã thành tro bụi trên mặt đất.
UỲNH!!!
Đan điền của Bảo Bình thình lình sôi trào dữ dội. Năng lượng của một con ma vật Trúc Cơ tầng sáu và ba vị tu sĩ Trúc Cơ tầng ba, tầng bốn đổ vào giống như dầu sôi đổ vào lửa bùng. Vòng xoáy Chân Nguyên ánh bạc trong đan điền hắn điên cuồng bành trướng, chất lỏng Chân Nguyên ngưng tụ thành từng hạt châu nhỏ lấp lánh như những vì sao.
Trúc Cơ Kỳ tầng hai đỉnh phong!
rồi vọt thẳng lên Trúc Cơ Kỳ tầng ba sơ kỳ!
Chiến lực nhục thân của hắn bộc phát lên tới mười lăm vạn cân, một đấm có thể tùy ý oanh tạc sụp đổ một ngọn đồi nhỏ!
Bảo Bình thở ra một hơi khí đen tạp chất, ánh mắt nhìn vào danh sách các phong trong đầu mình, khóe miệng khẽ cong lên một vệt nụ cười gằn đầy tàn nhẫn: "Hình Đường, Luyện Đan Phong, Ngọc Nữ Phong... Đã có năm vị trưởng lão Trúc Cơ hiến tế. Tiếp theo, sẽ là Thiết Kiếm Phong và Thần Phong Phong các ngươi."
Trong khi Bảo Bình đang điên cuồng săn giết và thanh trừng cao tầng tông môn ở ngoại giới, thì tại khu vực trung tâm Hắc Phong Sơn Mạch, cục diện đã đi đến mức vô cùng tồi tệ.
Một vết nứt không gian khổng lồ dài tới trăm trượng, rực lửa huyết hồng hoành hành giữa trời đất. Từ trong vết nứt, từng luồng ma khí dày đặc như mây đen che lấp cả mặt trăng.
Chưởng môn Phong Vô Kỵ toàn thân bao bọc trong một bộ chiến giáp màu xanh phong lôi, sắc mặt tái mét, khóe miệng bám đầy vết máu khô. Gã cùng ba vị Thái Thượng Trưởng Lão tu vi Trúc Cơ tầng chín đỉnh phong và Nửa Bước Kim Đan đang điên cuồng kết thành Thần Phong Đại Trận, vây chặt lấy một cái đầu lâu ma vật khổng lồ bằng khói đen đang thò ra khỏi vết nứt.
Đó là Đại Ma Vương Cấp Mười Lăm (tương đương Kim Đan kỳ sơ kỳ)!
"Phong Vô Kỵ! Cái tông môn rách nát của các ngươi không giữ nổi phong ấn này đâu! Mười vạn năm trước Huyền Thiên Tông đã diệt vong, các ngươi chỉ là một lũ chó giữ cửa, ngoan ngoãn làm thức ăn cho bổn vương đi!" Đầu lâu ma vật gầm thét, sóng âm ma năng quét ra khiến một vị Thái Thượng Trưởng Lão đứng gần nổ tung thành một vũng máu tươi.
"Súc sinh! Ngậm miệng cho ta! Thần Phong Phong Ấn — Trấn Diệt!" Phong Vô Kỵ điên cuồng gầm lên, dốc toàn bộ tu vi Kim Đan kỳ vào một tòa tháp đá cổ xưa trên tay, nện thẳng vào đầu lâu ma vật, ép buộc nó lùi lại phía sau vết nứt một phân.
Gã vừa thở dốc vừa quay đầu lại nhìn Thanh Vân trưởng lão đang đứng hộ pháp phía sau, khàn giọng hỏi: "Tình hình ngoại giới thế nào rồi?! Đám trưởng lão Trúc Cơ kỳ đi vây quét Ma Ảnh tại sao đến giờ vẫn chưa có tin tức báo cáo về?!"
Thanh Vân trưởng lão sắc mặt cũng vô cùng hoảng hốt, run rẩy nói: "Khởi bẩm Chưởng môn... Đại sự không ổn! Không biết vì lý do gì, hồn bài của các vị trưởng lão Hình Đường, Luyện Đan Phong và Ngọc Nữ Phong tại Tông Môn Hồn Đường... liên tục vỡ nát! Chỉ trong vòng nửa đêm, chúng ta đã tổn thất... năm vị trưởng lão Trúc Cơ kỳ!"
"Cái gì?!" Phong Vô Kỵ suýt chút nữa thì sụp đổ Chân Nguyên, trợn tròn mắt hét lên: "Năm vị Trúc Cơ kỳ tử trận?! Lũ Ma Ảnh ngoại giới cao nhất cũng chỉ là cấp mười hai, làm sao có thể giết sạch năm vị trưởng lão nhanh như vậy?!"
Gã hoàn toàn không thể ngờ được, lũ ma vật ngoại giới chỉ là tấm bia đỡ đạn, kẻ thực sự ra tay đồ sát trưởng lão lại là tên đệ tử nội môn mà gã từng khen ngợi là "thiên tài luyện thể".
"Lập tức truyền lệnh cho tất cả các vị trưởng lão còn lại, lập tức thu quân, co cụm phòng ngự xung quanh Chủ Phong! Kẻ nào kháng lệnh, giết không tha!" Phong Vô Kỵ ngửi thấy một mùi vị âm mưu kinh hoàng, gã lập tức hạ lệnh.
Tại một khu rừng trúc cháy sương mù ở ngoại vi.
Bảo Bình đang đứng chắp tay sau lưng, dưới chân hắn là xác chết của hai tên đệ tử Hình Đường vừa định giở trò cướp đoạt Sát Ma Lệnh của đồng môn. Đối với loại rác rưởi này, hắn thậm chí không thèm dùng đến công pháp thôn phệ, chỉ một cái tát nhục thân đã khiến bọn chúng nát thây.
Vù...
Từ phía xa, hai đạo độn quang màu lam và màu trắng thình lình lướt nhanh tới, đáp xuống trước mặt hắn. Chính là Lâm Hải và Mộ Dung Tuyết.
Lúc này, cả hai người trông vô cùng chật vật, đạo bào rách rưới, trên người bám đầy máu của ma vật. Khi nhìn thấy Bảo Bình vẫn đứng hiên ngang, quần áo gọn gàng không một vết bẩn giữa khu rừng trúc cháy, hai người đều lộ ra vẻ chấn động kịch liệt.
"Huyền sư đệ! Ngươi... ngươi vẫn an toàn sao?" Mộ Dung Tuyết hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn Bảo Bình đầy vẻ kinh nghi. Nàng nhạy bén cảm nhận được, khí tức trên người Bảo Bình lúc này tuy vẫn hiển hiện ở mức Luyện Khí tầng sáu, nhưng một luồng uy áp vô hình, khiến linh hồn nàng run rẩy đang vô thức phát ra từ nội tại của hắn.
"Huyền sư đệ, đại sự không ổn rồi." Lâm Hải sắc mặt trầm trọng, vội vàng nói: "Tông môn vừa phát ra Huyết Sắc Triệu Tập Lệnh tối cao, yêu cầu toàn bộ đệ tử và trưởng lão lập tức rút về Chủ Phong. Nghe nói... có một thế lực thần bí hoặc một con Ma Vương ẩn giấu đang điên cuồng săn giết các trưởng lão Trúc Cơ kỳ của chúng ta! Năm vị trưởng lão đã vẫn lạc rồi!"
Bảo Bình nhìn Lâm Hải, khóe miệng khẽ cong lên một vệt độ cong đầy ẩn ý, nhàn nhạt nói: "Ồ? Có chuyện bực này sao? Vậy thì quả thực quá mức nguy hiểm. Hai vị sư huynh sư tỷ nên mau chóng trở về Chủ Phong đi."
"Còn ngươi thì sao? Ngươi không đi cùng bọn ta sao?" Mộ Dung Tuyết bước lên một bước, đôi mắt đẹp nhìn thẳng vào mắt hắn, gặng hỏi. Nàng cảm thấy Bảo Bình quá mức bình tĩnh, bình tĩnh đến mức bất thường trước một đại họa có thể diệt môn bực này.
"Đệ còn một chút việc riêng cần giải quyết, sẽ về sau." Bảo Bình nhàn nhạt từ chối.
Lâm Hải định khuyên ngăn, nhưng thình lình, sương mù đen phía sau bọn họ vặn vẹo dữ dội. Một luồng khí tức Trúc Cơ kỳ tầng năm khổng lồ mang theo kiếm ý bén nhọn thình lình từ trên trời giáng xuống — chính là Thủ Tọa Thiết Kiếm Phong, trưởng lão Kiếm Vô Tâm!
Kiếm Vô Tâm sắc mặt âm trầm, tay cầm một thanh cực phẩm linh kiếm, nhìn thấy ba người Lâm Hải liền quát lớn: "Ba người các ngươi còn đứng đờ ra đó làm gì?! Mau tuân lệnh rút về Chủ Phong! Ngoại giới hiện tại có ma đầu ẩn giấu, phi thường nguy hiểm!"
Nhìn thấy Kiếm Vô Tâm xuất hiện, ánh mắt xám bạc của Bảo Bình thình lình bộc phát ra một tia hung quang tàn nhẫn và tham lam tột độ.
Trúc Cơ kỳ tầng năm đỉnh phong! Đây chính là một mồi ngon tuyệt hảo nhất để giúp hắn củng cố vững chắc tu vi Trúc Cơ tầng ba, thậm chí là tiến xa hơn nữa!
"Kiếm trưởng lão, huynh đến thật đúng lúc." Bảo Bình chầm chậm bước lên trước một bước, đứng chặn ngay trước mặt Kiếm Vô Tâm, nụ cười trên mặt hắn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng nguy hiểm của một con thú săn mồi đã khóa chặt mục tiêu.
"Huyền Bảo Bình? Ngươi có thái độ gì thế hả?! Dám đứng chắn đường bổn trưởng lão?!" Kiếm Vô Tâm nhướng mày, tức giận quát.
Lâm Hải và Mộ Dung Tuyết cũng bị hành động của Bảo Bình làm cho sửng sốt, định kéo hắn lại.
Nhưng, thời khắc hạ màn cho Thần Phong Môn đã đến, Bảo Bình không còn muốn tiếp tục cái trò chơi đóng kịch nhàm chán này nữa.
Oanh!!!
Vòng xoáy Chân Nguyên ánh bạc trong đan điền Bảo Bình bộc phát toàn diện mười phần lực lượng. Một luồng uy áp Trúc Cơ kỳ tầng ba sơ kỳ mạnh mẽ, phối hợp với sức mạnh nhục thân mười lăm vạn cân và ý chí hủy diệt của Huyền Thiên Kính rầm rộ quét ra, trực tiếp đem sương mù kiếm khí của Kiếm Vô Tâm đánh nát vụn thành hư không!
"Cái... Cái gì?! Trúc Cơ Kỳ?! Ngươi là Trúc Cơ Kỳ?!"
Kiếm Vô Tâm, Lâm Hải và Mộ Dung Tuyết đồng loạt kinh hoàng thốt lên, cả ba người giống như bị sét đánh ngang tai, đứng chết lặng ngay tại chỗ trước màn lột xác nghịch thiên, kinh hoàng tột độ này của vị "phế vật linh căn cấp thấp" Huyền Bảo Bình.