Chương 37: UY NGHIÊM CỦA ĐẠI TRƯỞNG LÃO, QUYẾT ĐỊNH CUỐI CÙNG
Triệu Bất Phàm thấy Đại Trưởng Lão nhúng tay vào, tâm thần khẽ rụt lại, vội vàng chắp tay nói: "Đại Trưởng Lão, tên tiểu tử này lai lịch bất minh, lại có vật chứng của Tịch Diệt Tông tại chỗ ở. Chấp pháp đường ta dựa theo tông quy bắt người để thẩm vấn, việc này hợp tình hợp lý, xin Đại Trưởng Lão minh giám!"
Đại Trưởng Lão không nhìn Triệu Bất Phàm, ông vẫy tay một cái, mảnh Tịch Diệt Lệnh bằng đồng dưới đất tự động bay lên, rơi vào lòng bàn tay gầy guộc của ông. Ông lão khẽ miết ngón tay lên chữ "Tịch" màu huyết dụ, sau đó nhàn nhạt mở miệng:
"Khí tức trên mảnh lệnh bài này quả thực là của Tịch Diệt Tông. Tuy nhiên... nó đã bị phong ấn rỉ sét rất nhiều năm, không phải là lệnh bài của các đệ tử tà tu đang hoạt động gần đây. Triệu trưởng lão, thuộc hạ của ngươi nhặt được vật này ở Kiếm Thúy Phong, xem ra công tác tuần tra của Chấp pháp đường còn nhiều lỏng lẻo, để một mảnh phế liệu của tà phái vứt xó từ mười năm trước làm kinh động đến Đại hội."
"Cái gì?!" Triệu Bất Phàm trợn mắt, trong lòng dâng lên một hồi hoảng hốt. Lấy đâu ra vật vứt xó mười năm trước? Mảnh lệnh bài này rõ ràng là do hắn vừa mua từ một tên chợ đen với giá cao! Nhưng Đại Trưởng Lão đã nói như vậy, nghĩa là ông đang trực tiếp bóc trần lời nói dối của hắn một cách uyển chuyển, cho hắn một lối thoát danh dự nhưng cũng đồng thời cảnh cáo hắn.
"Nhưng... thưa Đại Trưởng Lão, tu vi của hắn nâng tiến quá nhanh, việc này..." Triệu Bất Phàm vẫn không cam lòng, cố gắng vớt vát.
Đại Trưởng Lão hờ hững nhìn hắn một cái, luồng nhãn quang thâm thúy như đại dương bao la khiến Triệu Bất Phàm toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng.
"Thiên hạ rộng lớn, kỳ ngộ vô số. Nếu cứ thấy đệ tử nào tiến cảnh nhanh, có chút bí mật công pháp liền quy vào tội cấu kết tà phái, vậy thì chín ngọn núi của Thiên Kiếm Tông ta chẳng phải phân nửa đều là phản đồ sao?" Đại Trưởng Lão thanh âm tuy nhẹ nhưng gõ mạnh vào tâm can từng vị trưởng lão có mặt.
Ông quay sang nhìn Hoài Bảo, ánh mắt mang theo một tia thâm ý: "Hoài Bảo, linh lực của ngươi chính đại quang minh, mộc mạc tự nhiên, không có một chút tà khí ăn mòn nào của Tịch Diệt Tông. Thần thức của ngươi ở trong Kiếm Tháp tinh khiết vô ngần, điều này chứng minh đạo tâm của ngươi bất nhiễm bụi trần. Lời buộc tội của Chấp pháp đường, hôm nay hủy bỏ."
"Đa tạ Đại Trưởng Lão chủ trì công đạo!" Hoài Bảo chắp tay, khom người hành lễ thật sâu. Trong lòng cậu hiểu rõ, Đại Trưởng Lão không hẳn là vì muốn bảo vệ cậu, mà là vì ông muốn giữ gìn tôn nghiêm và thể diện của Đại hội Ngoại môn do chính ông chủ trì, không cho phép Triệu gia một tay che trời.
"Tuy nhiên," Đại Trưởng Lão giọng điệu bỗng nhiên chuyển hướng, mang theo một sự nghiêm túc: "Triệu trưởng lão nói cũng có một điểm đúng. Lai lịch của ngươi tuy trong sạch, nhưng tiến cảnh quá nhanh dễ dẫn đến căn cơ bất ổn. Theo quy định, đệ tử nội môn mới nhập môn phải chịu qua một tháng rèn luyện tâm tính tại 'Huyết Sát Yêu Cốc' ở hậu sơn để chứng minh thực lực thực tế trước khi chính thức bái sư. Hoài Bảo, ngươi có dám nhận nhiệm vụ này không?"
Xôn xao!
Nghe đến bốn chữ "Huyết Sát Yêu Cốc", các trưởng lão xung quanh đều khẽ hút một ngụm khí lạnh. Nơi đó là vùng cấm địa rèn luyện của nội môn, bên trong đầy rẫy yêu thú bậc hai và bậc ba, tương đương với tu sĩ Trúc Cơ kỳ! Một tên Luyện Khí tầng ba đỉnh phong như Hoài Bảo tiến vào đó một tháng, khác nào nửa bước chân đã đạp vào quan tài?
Triệu Bất Phàm nghe vậy, trong mắt lập tức lộ ra một vệt cuồng hỷ. Đại Trưởng Lão bề ngoài là đứng trung lập, nhưng thực chất là đang dồn Hoài Bảo vào chỗ chết một cách hợp pháp! Huyết Sát Yêu Cốc là địa bàn hoang dã, ở trong đó có chết vì yêu thú gặm nhấm thì ai mà biết được? Triệu gia hoàn toàn có thể phái cao thủ lén lút vào đó băm vằm tên tiểu tử này!
"Hừ, lão hồ ly." Chuông Thủ Nhân ở trong đan điền hừ lạnh. "Bảo nhi, đáp ứng hắn! Huyết Sát Yêu Cốc tuy nguy hiểm, nhưng đối với người sở hữu Thiên Đạo Thính Âm và lực lượng thể chất như ngươi, đó không phải là tử địa, mà là một kho báu khổng lồ chứa đầy nội đan yêu thú để ngươi đột phá Luyện Khí kỳ trung kỳ!"
Hoài Bảo ngẩng đầu, ánh mắt kiên định, dõng dạc đáp: "Đệ tử tuân mệnh! Bất luận là đao sơn hỏa hải, đệ tử cũng nguyện ý tiến vào rèn luyện!"