Lâm Phong tỉnh lại giữa một khu rừng xa lạ. Ánh nắng ban mai xuyên qua những tán cây rậm rạp, từng tia sáng yếu ớt rơi xuống nền đất phủ đầy lá khô. Hơi sương vẫn còn đọng trên những chiếc lá lớn, không khí lạnh lẽo len qua lớp quần áo khiến hắn khẽ run lên. Trong vài giây đầu tiên, Lâm Phong vẫn chưa nhận ra điều gì bất thường. Hắn chỉ nghĩ mình đang nằm mơ, nhưng khi hoàn toàn tỉnh táo, hắn mới nhận ra căn phòng quen thuộc đã biến mất. Không còn chiếc giường, không còn bức tường, không còn tiếng xe cộ ngoài đường, xung quanh chỉ là một khu rừng rộng lớn với những thân cây cao vút che kín bầu trời. Lâm Phong chậm rãi đứng dậy, đưa mắt quan sát mọi thứ xung quanh. Có những bông hoa màu tím phát ra ánh sáng nhàn nhạt, những dây leo kỳ lạ quấn quanh thân cây, thỉnh thoảng lại chuyển động dù không hề có gió. Một vài chiếc lá lớn đến mức đủ để che kín nửa thân người khiến hắn càng thêm chắc chắn rằng nơi này không phải khu rừng bình thường. Hắn lập tức kiểm tra cơ thể, quần áo vẫn giống hệt lúc trước khi đi ngủ, chiếc điện thoại vẫn còn trong túi quần. Lâm Phong nhanh chóng lấy điện thoại ra, màn hình vẫn hoạt động nhưng hoàn toàn không có tín hiệu. Hắn thử gọi cho người thân, thử mở bản đồ, thử kết nối mạng nhưng tất cả đều vô ích. Không có tín hiệu, không có mạng, không có bất kỳ thông tin nào cho biết hắn đang ở đâu. Ký ức cuối cùng của Lâm Phong vẫn còn rất rõ ràng. Tối hôm trước, hắn trở về phòng sau một ngày bình thường, nằm trên giường đọc truyện một lúc rồi đặt điện thoại xuống và đi ngủ. Không có tai nạn, không có tiếng động kỳ lạ, cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy cuộc sống của hắn sắp thay đổi. Thế nhưng khi tỉnh lại, hắn đã xuất hiện tại nơi này. Một suy nghĩ khó tin dần hình thành trong đầu. Hắn có thể đã xuyên không. Ý nghĩ ấy khiến Lâm Phong vừa sợ hãi vừa tò mò. Nếu đây thật sự là một thế giới khác thì mọi thứ hắn từng biết có lẽ đều không còn ý nghĩa. Ngay khi hắn còn đang suy nghĩ, một âm thanh máy móc đột nhiên vang lên trong đầu. Một bảng thông tin trong suốt xuất hiện trước mắt, xác nhận sự tồn tại của Hệ Thống Vạn Giới. Theo thông tin mà hệ thống cung cấp, nơi Lâm Phong đang đứng là Thiên Huyền giới, một thế giới rộng lớn tồn tại linh khí và những người tu luyện. Ở nơi này, con người có thể hấp thụ linh khí, tu luyện công pháp, cường hóa cơ thể và từng bước vượt qua giới hạn của phàm nhân. Ngoài con người còn tồn tại yêu thú, linh thú cùng vô số thế lực lớn nhỏ. Những tông môn đứng trên đỉnh cao có thể chi phối vận mệnh của hàng vạn người, còn những cường giả chân chính có sức mạnh đủ để khiến trời đất biến đổi. Đối với Lâm Phong, những thông tin ấy giống như bước ra từ một câu chuyện huyền huyễn mà hắn từng đọc. Sự xuất hiện của hệ thống đáng lẽ phải là cơ hội tuyệt vời, nhưng khi kiểm tra bảng thuộc tính, hắn lại phát hiện bản thân chẳng có gì đặc biệt. Cảnh giới của hắn chỉ là phàm nhân, linh căn chưa được kiểm tra, không có công pháp, không có kỹ năng, không có vũ khí và điểm hệ thống cũng chỉ là con số không. Thứ duy nhất hệ thống dành cho hắn là một nhiệm vụ tân thủ với phần thưởng kỳ lạ đến mức khiến hắn không biết nên vui hay buồn. Phần thưởng chỉ là một chiếc bánh bao. Trong lúc những nhân vật chính trong các câu chuyện xuyên không khác thường nhận được thần công, thần binh hoặc huyết mạch vô thượng, Lâm Phong lại chỉ nhận được thức ăn. Tuy nhiên, hắn vẫn giữ chiếc bánh bao bên người vì từ lúc tỉnh lại đến giờ hắn chưa ăn gì. Sau khi kiểm tra tình hình, Lâm Phong bắt đầu tìm đường ra khỏi khu rừng. Hắn lựa chọn hướng có nhiều ánh sáng hơn và hy vọng có thể tìm thấy dấu hiệu của con người. Nhưng càng đi sâu, khu rừng càng trở nên kỳ lạ. Những thân cây ngày càng cao, ánh sáng mặt trời ngày càng yếu, không khí cũng trở nên nặng nề hơn. Trên mặt đất thỉnh thoảng xuất hiện những dấu chân khổng lồ, có dấu giống móng vuốt của thú dữ, có dấu sâu đến mức khiến Lâm Phong không dám tưởng tượng sinh vật tạo ra chúng lớn đến mức nào. Trên một số thân cây còn xuất hiện những vết cào rất lớn. Mỗi dấu hiệu đều nhắc nhở hắn rằng nơi này không hề an toàn. Lâm Phong bắt đầu di chuyển chậm hơn, cẩn thận quan sát từng bước chân. Nhưng sự cẩn thận ấy vẫn không đủ để tránh khỏi nguy hiểm. Một tiếng động nhỏ vang lên phía sau khiến hắn lập tức quay đầu. Bụi cây cách đó không xa đang rung động. Một đôi mắt đỏ ngầu từ từ xuất hiện giữa những chiếc lá, sau đó một con Sói Xám bước ra. Thân hình của nó lớn hơn rất nhiều so với những con sói mà Lâm Phong từng nhìn thấy. Bốn chân mạnh mẽ, móng vuốt sắc bén, bộ lông màu xám phủ kín cơ thể và đôi mắt đỏ không ngừng khóa chặt lấy hắn. Hệ thống lập tức xác nhận đó là một con Sói Xám cấp thấp, nhưng đối với một người chỉ là phàm nhân như Lâm Phong, nó vẫn là một đối thủ cực kỳ nguy hiểm. Hắn không có công pháp, không biết võ thuật và cũng không có vũ khí. Bản năng sinh tồn lập tức khiến hắn quay người bỏ chạy. Tiếng bước chân của con sói phía sau ngày càng gần. Cành cây liên tục quệt vào quần áo, đất đá trơn trượt khiến hắn nhiều lần suýt ngã. Lâm Phong chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình sẽ phải chạy trốn khỏi một con sói trong rừng, nhưng lúc này hắn không còn thời gian để suy nghĩ. Hắn chỉ biết chạy càng xa càng tốt. Cuối cùng, một chiếc rễ cây nhô lên khỏi mặt đất khiến hắn mất thăng bằng và ngã xuống. Con sói lập tức lao tới. Trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất, Lâm Phong nhìn thấy một cành cây nằm ngay bên cạnh. Hắn lập tức chộp lấy nó và chống trả. Cuộc đối đầu diễn ra trong vài phút nhưng đối với hắn lại dài như cả một ngày. Những cú đánh hoàn toàn dựa vào bản năng, không có kỹ thuật hay sức mạnh đặc biệt. Hắn liên tục né tránh, chống đỡ và tìm cách giữ khoảng cách. Cuối cùng, một cú đánh mạnh khiến con sói bị thương. Nó lùi lại vài bước rồi bỏ chạy vào sâu trong rừng. Lâm Phong ngồi phịch xuống đất, hai tay run lên vì kiệt sức. Đây là lần đầu tiên hắn thực sự cảm nhận được rằng mạng sống của mình có thể biến mất bất cứ lúc nào. Hệ thống xác nhận nhiệm vụ đã hoàn thành và phần thưởng vẫn là chiếc bánh bao ban đầu. Lâm Phong nhìn món quà kỳ lạ ấy một lúc rồi ăn nó. Không có sức mạnh khủng khiếp xuất hiện, không có cảnh giới tăng lên, cũng không có ánh sáng thần bí. Nó chỉ là một chiếc bánh bao bình thường. Thế nhưng ngay sau khi ăn xong, khu rừng đột nhiên rung chuyển. Mặt đất dưới chân hắn chấn động mạnh, những chiếc lá trên cao đồng loạt rơi xuống, đàn chim hoảng loạn bay khỏi tán cây. Một tiếng gầm khủng khiếp vang lên từ sâu trong rừng. Âm thanh ấy trầm thấp và nặng nề đến mức khiến Lâm Phong cảm thấy khó thở. Hệ thống lập tức phát ra cảnh báo nguy hiểm. Một sinh vật có cấp độ vượt xa khả năng đánh giá đang xuất hiện và khoảng cách giữa nó với Lâm Phong đang nhanh chóng bị rút ngắn. Lâm Phong nhìn về phía sâu trong rừng và nhìn thấy một đôi mắt màu vàng khổng lồ chậm rãi mở ra giữa những thân cây. Chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến toàn thân hắn lạnh buốt. Lúc này, hắn mới hiểu rằng con Sói Xám trước đó có lẽ chỉ là một sinh vật nhỏ bé trong khu rừng này. Lâm Phong lập tức quay người chạy về phía trước. Hắn không còn suy nghĩ hay do dự, chỉ biết chạy bằng tất cả sức lực mà mình có. Phía sau, mặt đất liên tục rung chuyển, những tiếng động nặng nề vang lên từng hồi. Hắn không biết mình đang chạy về đâu, chỉ biết rằng nếu tiếp tục ở lại thì cơ hội sống sót gần như bằng không. Mãi đến khi ánh sáng phía trước dần xuất hiện, Lâm Phong mới nhìn thấy một con đường đất nhỏ dẫn ra khỏi khu rừng. Cuối con đường là một vùng đồng cỏ rộng lớn, xa hơn nữa thấp thoáng bóng dáng của những ngôi nhà. Lâm Phong dừng lại vài giây, trong lòng cuối cùng cũng xuất hiện một tia hy vọng. Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị bước tiếp, một dòng chữ mới xuất hiện trong đầu. Hệ thống đã kích hoạt nhiệm vụ chính đầu tiên, yêu cầu hắn tìm hiểu thân phận thật sự của chính mình. Lâm Phong đứng im nhìn dòng chữ ấy. Hắn không hiểu tại sao hệ thống lại đưa ra một nhiệm vụ như vậy, càng không hiểu vì sao nó lại nhắc đến thân phận thật sự của hắn. Theo ký ức của hắn, hắn chỉ là một người bình thường. Nhưng nếu hệ thống đã nói như vậy thì có lẽ cuộc xuyên không này không phải một sự tình cờ. Phía sau khu rừng, tiếng gầm khủng khiếp lại vang lên. Phía trước là một thế giới hoàn toàn mới đang chờ đợi. Lâm Phong siết chặt bàn tay rồi bước về phía con đường trước mặt. Hắn chưa biết thế giới Thiên Huyền rộng lớn đến mức nào, chưa biết những bí mật nào đang chờ đợi mình, càng không biết hệ thống trong đầu thực sự muốn hắn làm gì. Nhưng từ khoảnh khắc tỉnh lại giữa khu rừng xa lạ ấy, cuộc sống bình thường của Lâm Phong đã hoàn toàn kết thúc. Một con đường tu luyện đầy nguy hiểm đang mở ra trước mắt, và chiếc bánh bao tưởng như vô dụng kia có lẽ chính là dấu hiệu đầu tiên cho thấy hệ thống của hắn hoàn toàn không đơn giản như vẻ ngoài.