Sau chuyến đi triển lãm gốm nghệ thuật ở làng nghề ngoại thành đầy kỷ niệm, mối quan hệ giữa Châu và Nam tiến triển một cách rất tự nhiên nhưng cũng không kém phần ngọt ngào. Sự hiện diện của Nam trong cuộc sống của Châu dần trở nên quen thuộc như một thói quen dịu dàng mỗi ngày. Nam xuất hiện ở quán cà phê của Châu thường xuyên hơn. Có những buổi chiều bận rộn với hàng đống hồ sơ dự án, anh vẫn tranh thủ ghé qua mươi mười lăm phút, gọi một tách cà phê mang đi chỉ để có thể nhìn thấy cô, trao cho cô một nụ cười ấm áp rồi lại vội vã quay về với những cuộc họp kéo dài. Sự quan tâm ân cần và kiên nhẫn ấy của anh từng ngày từng giờ len lỏi vào trái tim Châu, khiến cô gái vốn luôn e ấp ấy dần mở rộng lòng mình.
Một buổi tối thứ Sáu, thành phố lại đón một trận mưa nhẹ rải rác. Khác với cơn mưa rào mùa hạ dồn dập của lần đầu hai người gặp gỡ, cơn mưa tối nay nhẹ nhàng, lất phất và mang theo hơi lạnh đầu thu man mát.
Nam chủ động đón Châu sau khi quán cà phê của cô đóng cửa. Hôm nay anh không lái chiếc xe ô tô quen thuộc mà cùng Châu đi dạo dưới một chiếc ô màu xanh lá cây đậm, chiếc ô mà chính Châu đã đưa cho anh trong đêm trú mưa đầu tiên ấy. Anh cầm ô che nghiêng hoàn toàn về phía Châu, mặc kệ phần vai áo sơ mi của mình bị những hạt mưa thu làm cho ẩm ướt.
Cả hai cùng bước vào một phòng trà nhỏ nằm sâu trong một con ngõ tĩnh lặng giữa lòng thành phố. Không gian phòng trà tràn ngập ánh đèn vàng dịu nhẹ, mùi gỗ thông thơm phức hòa quyện cùng hương trà mạn thanh mát. Nơi đây biểu diễn những bản nhạc xưa dịu êm bằng đàn piano và guitar thùng, rất thích hợp cho những tâm hồn muốn tìm kiếm sự thư thái sau một tuần làm việc căng thẳng.
Nam chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc phòng trà gần khung cửa sổ gốm, nơi có thể nhìn ra khoảng sân nhỏ rợp bóng cây xanh đang đón những hạt mưa tí tách rơi.
"Em có thấy lạnh không?" Nam cất tiếng hỏi khi hai người vừa ngồi xuống ghế. Anh chu đáo cởi chiếc áo khoác cardigan màu xám tro của mình rồi nhẹ nhàng khoác lên vai Châu.
Chiếc áo còn lưu lại hơi ấm cùng hương nước hoa trầm nhẹ quen thuộc của Nam bao bọc lấy Châu, làm cô cảm thấy vô cùng an toàn và dễ chịu. Châu khẽ lắc đầu, đôi mắt tròn xoe ánh lên sự dịu dàng: "Em không lạnh đâu ạ. Cảm ơn anh Nam."
Người phục vụ nhanh chóng mang lên hai tách trà hoa cúc nóng cùng một đĩa mứt gừng thơm phức. Tiếng đàn piano vang lên cất lời, giai điệu da diết của những bản tình ca mùa thu lan tỏa khắp phòng trà, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và đầm ấm đến kỳ lạ.
Nam nhìn Châu chăm chú. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, gương mặt cô hiện lên thanh tú và thuần khiết đến nao lòng. Làn da trắng mịn, đôi môi hồng tự nhiên cùng ánh mắt trong trẻo của cô luôn có một sức hút kỳ diệu đối với anh, xua tan đi mọi mệt mỏi mà công việc gia tăng áp lực hằng ngày mang lại.
"Châu này, em có biết lý do vì sao ngày hôm đó tôi lại ghé vào quán cà phê của em không?" Nam cất tiếng, giọng nói trầm thấp hòa cùng tiếng đàn piano dịu êm.
Châu xoay xoay tách trà nóng trong tay, cảm nhận hơi ấm từ gốm truyền qua lòng bàn tay, ngước mắt nhìn anh với vẻ tò mò: "Chẳng phải vì trời mưa to quá nên anh mới ghé vào trú mưa sao ạ?"
Nam khẽ mỉm cười, lắc đầu nhẹ nhàng: "Ban đầu là như vậy. Nhưng khi tôi vừa bước vào cửa, nhìn thấy em đang tỉ mỉ sắp xếp từng chiếc tách gốm dưới ánh đèn vàng, khoảnh khắc đó mọi áp lực và mệt mỏi trong tôi như hoàn toàn biến mất. Em giống như một khoảng trời bình yên mà tôi đã mải miết tìm kiếm bấy lâu nay giữa thành phố chật chội này."
Lời bộc bạch chân thành của Nam khiến tim Châu đập liên hồi. Bờ má cô bỗng dưng ửng hồng. Cô cúi đầu nhấp một ngụm trà ấm để giấu đi sự bối rối đang trào dâng trong lòng.
Nam đưa tay qua mặt bàn gỗ, nhẹ nhàng phủ lên bàn tay nhỏ bé của Châu. Lòng bàn tay anh ấm áp, ngón tay thon dài khẽ đan vào những ngón tay mềm mại của cô. Châu khẽ run lên một nhịp, nhưng cô không rút tay lại mà để mặc cho anh nắm lấy, cảm nhận sự tin cậy tuyệt đối từ lòng bàn tay anh.
"Tôi là một người đàn ông từng trải, đôi khi khá khô khan vì quanh năm chỉ biết đến những bản vẽ kiến trúc, những công trình và những con số." Nam nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt đong đầy sự thâm tình và nghiêm túc. "Nhưng từ khi gặp em, tôi thấy cuộc sống của mình có thêm nhiều màu sắc hơn. Tôi bắt đầu mong chờ đến cuối ngày để được gặp em, mong chờ được nghe em nói và thấy em mỉm cười."
Anh dừng lại một chút, siết nhẹ tay cô rồi dịu dàng nói tiếp, từng từ từng chữ cất lên đều đong đầy tình cảm: "Châu, hãy cho tôi cơ hội được chăm sóc, che chở và đồng hành cùng em nhé. Làm bạn gái tôi nhé?"
Không gian xung quanh hai người như ngưng đọng lại. Lời tỏ tình ngọt ngào và chân thành của Nam vang lên bên tai Châu, khiến từng tế bào trong cơ thể cô như rần rần sự xúc động. Những ký ức từ ngày đầu gặp gỡ, những lần anh chu đáo mang hoa trả ô, những khoảnh khắc anh kiên nhẫn nắm tay cô học xoay gốm hiện về rõ mùng mịt trong tâm trí cô.
Châu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông trước mặt. Trong đôi mắt ấy, cô thấy được sự chân thành, sự tôn trọng và một tình yêu thương sâu sắc mà anh dành cho cô. Sự e ấp ban đầu trong lòng Châu dần nhường chỗ cho một niềm hạnh phúc dâng trào. Cô hiểu rằng mình cũng đã trao trọn trái tim cho người đàn ông tuyệt vời này mất rồi.
Châu mỉm cười, đôi mắt lung linh ánh lệ vì xúc động. Cô khẽ gật đầu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng vô cùng chắc chắn: "Vâng, em đồng ý."
Gương mặt Nam bừng sáng một niềm hạnh phúc vỡ ùa. Anh nắm chặt lấy tay cô, rồi nhẹ nhàng đứng dậy tiến lại gần phía Châu. Nam cúi người xuống, nâng gương mặt thanh tú của cô lên và trao cho cô một nụ hôn dịu dàng lên trán.
Nụ hôn ấm áp và đầy sự trân trọng của anh khiến Châu nhắm chặt mắt lại, cảm nhận trọn vẹn sự ngọt ngào đang lan tỏa khắp cơ thể. Hơi ấm từ cơ thể Nam cùng hương thơm dịu nhẹ của mưa đêm làm cho khoảnh khắc này trở nên lãng mạn như một đoạn phim quay chậm đầy thơ mộng.
Sau khi rời phòng trà, trời đã về khuya. Mưa đã tạnh hẳn, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên lá cây rớt xuống tí tách. Nam nắm chặt tay Châu, thong thả bước đi trên con phố vắng rợp bóng cây ướt đẫm hơi sương.
Bàn tay anh to lớn và ấm áp, bao bọc lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô. Châu bước đi bên cạnh anh, tựa nhẹ đầu vào tay áo anh, cảm nhận được sự bình yên và chở che chưa từng có.
"Sau này, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ luôn ở bên cạnh em, che chở cho em giống như chiếc ô này vậy." Nam vừa bước đi vừa thì thầm bên tai cô đầy tự nhiên và ngọt ngào.
Châu ngẩng đầu nhìn anh, nụ cười hạnh phúc nở rạng rỡ trên môi: "Em tin anh, anh Nam."
Đêm thành phố trôi qua trong sự tĩnh lặng, nhưng trong lòng hai con người trẻ tuổi lại đang bùng lên một ngọn lửa tình yêu ấm áp. Từ cuộc gặp gỡ tình cờ dưới mái hiên trú mưa, cho đến cái nắm tay chặt giữa đêm thu lạnh, câu chuyện tình yêu của Châu và Nam đã chính thức bước sang một chương mới. Một chương sách rực rỡ được viết nên bởi sự dịu dàng, thấu hiểu và một tình yêu chân thành khắc cốt ghi tâm.
Sáng hôm sau, khi Châu mở cửa quán cà phê, cô thấy một lẵng hoa hồng hồng phấn tuyệt đẹp đã được shipper giao đến từ sớm. Trong lẵng hoa có một tấm thiệp nhỏ do chính tay Nam viết với nét chữ mạnh mẽ, phóng khoáng: "Gửi Châu của anh. Chúc em một ngày mới ngập tràn niềm vui. Anh yêu em."
Châu ôm lẵng hoa vào lòng, hương thơm dịu ngọt của hoa hồng lan tỏa khắp căn phòng nhỏ. Cô mỉm cười, ngước nhìn ra bầu trời trong xanh ngoài cửa kính, trong lòng trào dâng một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào không gì sánh bằng.