HƯƠNG 16: ĐOẠN TUYỆT CÙNG ĐƯỜNG
Bên ngoài hầm trú ẩn ngầm, những âm thanh khô khốc và nặng nề của giày boots chiến thuật vang lên dồn dập từ phía hành lang chính. Lớp cửa sắt bảo vệ đã bắt đầu chịu những cú nện búa thủy lực rung chuyển cả mảng tường rỉ sét. Thời gian không còn tính bằng phút, mà chỉ còn tính bằng giây.
Lâm Diệp gõ dòng lệnh cuối cùng vào giao diện truyền tải dữ liệu của Trạm phát sóng gốc quốc gia. Một thông báo hệ thống màu đỏ lập tức nhảy chớp nháy:
"Cảnh báo: Yêu cầu quyền truy cập cấp cao nhất. Cần xác thực sinh trắc học trực tiếp từ phòng điều khiển trung tâm."
Hệ thống bảo mật tối thượng đã chặn đứng cô ngay trước cửa ngõ của sự thật. Chiếc máy tính cầm tay tạm bợ của cô không đủ thẩm quyền để xuyên thủng lớp tường lửa cuối cùng này. Cô buộc phải rời khỏi căn hầm trú ẩn ẩn giấu, đơn độc đột nhập thẳng vào Phòng điều khiển trung tâm (Core Control Room) – nơi được canh phòng cẩn mật nhất của toàn bộ cơ sở, được bao quanh bởi hàng chục lính đánh thuê trang bị vũ khí tận răng và hệ thống giám sát tự động hoàn toàn.
Đó là một hành động tự sát theo đúng nghĩa đen. Nhưng Lâm Diệp không còn lựa chọn nào khác.
Cô tháo chiếc áo khoác bám đầy bụi bẩn, hít một hơi thật sâu để lén lút lách qua các khe thông gió kỹ thuật phía trên trần nhà. Mùi ozone và khí lạnh từ hệ thống điều hòa công nghiệp xộc thẳng vào buồng phổi, khiến cô hơi choáng váng. Bám chặt lấy các thanh xà ngang bằng thép lạnh ngắt, cô nhắm thẳng hướng tòa tháp trung tâm mà trườn tới.
Phía dưới cô, qua lớp lưới tản nhiệt, hàng chục nhân viên an ninh và các thành viên của tổ chức ngầm đang tất bật điều phối màn hình, cố gắng truy tìm nguồn gốc đoạn mã rò rỉ mà cô vừa tung ra.
Xoảng!
Một tiếng động nhỏ vô tình phát ra do ống tay áo cô cọ sát vào thành ống dẫn.
"Phát hiện dị động ở khu vực ống thông gió khu vực C-4! Lập tức kiểm tra!" – Tiếng lính gác hô vang phía dưới.
Ngay lập tức, những chùm tia laser đỏ rực từ súng trường quét ngược lên trần nhà. Lâm Diệp không chần chừ thêm một giây, tung người đạp vỡ lớp lưới tản nhiệt, lao thẳng xuống từ độ cao năm mét, lăn một vòng hoàn hảo để triệt tiêu lực va đập ngay giữa phòng điều khiển trước sự bàng hoàng của toàn bộ nhân sự có mặt.
Tiếng súng nổ đanh thép xé toạc không gian tĩnh lặng.
"Đừng để cô ta chạm vào bảng điều khiển chính!"
Một viên đạn sượt qua bả vai Lâm Diệp, để lại một đường máu nóng hổi thấm đẫm vạt áo. Nhưng cơ thể cô dường như đã miễn nhiễm với nỗi đau vật lý. Bằng một tốc độ điên cuồng được thúc đẩy bởi sự phẫn nộ và ý chí sống còn, cô lao như một mũi tên về phía bàn điều khiển trung tâm tối cao.
Cô đưa bàn tay đẫm máu của mình áp chặt lên mặt kính cảm ứng sinh trắc học – tận dụng quyền hạn quản trị tối cao mà cô đã lén sao chép từ đoạn mã của Trần Hạo trước khi anh hy sinh.
"Xác thực thành công. Chào mừng, Giám sát viên Lâm Diệp."
Giọng nói vô cảm của AI trung tâm vang lên, cắt đứt mọi đường phản kháng của lực lượng an ninh.
Lâm Diệp không chần chừ, ngón tay run rẩy nhưng dứt khoát nhấn nút kích hoạt toàn cục: Truyền tải toàn bộ sự thật, tệp tin vạch trần âm mưu bóp méo thông tin từ Khán Đài Vũ Trụ và nhật ký diệt vong của các nền văn minh ra toàn cầu.
Trên hàng triệu màn hình tivi, điện thoại, máy tính bảng và bảng điện tử lớn nhỏ ở khắp mọi ngóc ngách trên Trái Đất, đoạn video chấn động bất ngờ đồng loạt hiện lên. Cùng lúc đó, trong tâm trí nhân loại, một làn sóng nhận thức chưa từng có bắt đầu bùng nổ.
Lâm Diệp chậm rãi buông tay khỏi bảng điều khiển, quay người lại đối mặt với hàng chục nòng súng đang chĩa thẳng vào lồng ngực mình từ khắp các hướng. Máu từ vết thương trên vai vẫn đang nhỏ giọt xuống sàn nhà lạnh ngắt.
Nhưng trên môi cô lúc này lại nở một nụ cười thản nhiên, nhẹ nhõm. Trò chơi dối trá đã bị phơi bày ra ánh sáng, và nhân loại cuối cùng cũng có cơ hội tự lựa chọn vận mệnh của chính mình trước khi đồng hồ đếm ngược điểm tiếng chuông tận thế.